Truy Lâu Nhân

Chương 32

16/12/2025 18:02

Nhìn thấy đám người đã sơ tán hết, tôi vội dùng Kinh H/ồn Độn bay về bãi đỗ xe.

Lúc này, Trương Minh Viễn đã nổi trận lôi đình:

"Mày dám hủy cơ duyên thăng tiên của tao!"

Hắn x/é toạc áo trên người, trên ngựk trận tiền đồng hiện lên Chú Huyết Sát.

Cả màn đêm bỗng nhuốm màu m/áu tươi, từ trong mây thò ra những bàn tay q/uỷ, chụp xuống đám người đang chạy tán lo/ạn.

Bàn tay q/uỷ vừa chạm tới đám đông đã bị lá bùa vàng do Đại sư huynh búng tay th/iêu thành tro tàn.

Mái tóc bạc của Đại sư huynh đã biến thành màu đen nhánh, nhưng gương mặt lại dần già đi, đến khi chỉ còn lại những nếp nhăn chằng chịt.

Anh cắn nát đầu lưỡi phun lên hư không, dùng tay vẽ bùa, lệnh ấn bằng m/áu tươi kia khiến chín tầng mây sấm chuyển động:

"Năm đó trên Thanh Vân sơn, anh chê tôi là đệ tử tạp phái, cái gì cũng học. Vậy hôm nay để anh mở mang tầm mắt xem tôi đã học được những gì!"

Trong khoảnh khắc sấm sét giáng xuống, tôi lợi dụng cơ hội xông thẳng đến bát Kapala ở mắt trận.

Tôi cắn nát mười đầu ngón tay đặt lên hai bên hộp sọ, gằn giọng niệm chú Vãng Sanh. Từ trong hộp sọ bỗng vang lên muôn ngàn tiếng tụng kinh.

Thuật khống h/ồn phía trên ngừng chảy m/áu, những nét chữ kinh văn đột nhiên quằn quại.

"Không thể nào! Sinh h/ồn rõ ràng đã khuất phục từ lâu..."

"Là như thế này sao?"

Tôi cười nhạt:

"Lúc Trần Thượng Hán báo mộng cho tôi, đã gửi một sợi tàn h/ồn nơi thân thể này! Anh tưởng lúc đó mang đi thứ gì? Trong đó có một phách của tôi!"

Th/ủ đo/ạn của Trương Minh Viễn, tôi cũng từng dùng qua.

Tôi cẩn thận hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.

Trên hộp sọ, ánh sáng vàng của chú Vãng Sanh như lưỡi ki/ếm sắc bén x/é toạc màn trời đẫm m/áu.

Chú lôi của Đại sư huynh đồng thời giáng xuống, Trương Minh Viễn gào thét bất mãn trong biển lửa sấm sét, thân thể từng khúc n/ổ tung thành tro bụi.

Khoảnh khắc cuối cùng, trong trận tiền đồng trên ngựk hắn hiện lên khuôn mặt một nữ tử.

Đó căn bản không phải vợ hắn, mà là Thiên M/a Vực Ngoại được ghi chép trong cổ tịch!

Khi khói bụi tan đi, cả tòa nhà chỉ còn là đống đổ nát.

Đại sư huynh ngồi bệt trên đống gạch vụn, mái tóc đen đang biến thành trắng với tốc độ chóng mặt.

Gương mặt anh lại dần khôi phục thành hình dáng thiếu niên.

Bỗng anh ho sặc sụa, phun ra một ngụm m/áu lớn.

Hóa ra, Đại sư huynh cũng đã kiệt sức.

Tôi lết đôi chân g/ãy bò tới, hai tay đ/ấm mạnh vào ngựk anh một cái.

"Em liều là anh cũng đua đòi liều lĩnh theo à? Lại làm chuyện tổn thọ thế này!"

"Sư huynh của em sống được ngàn năm, mất chút thọ mạng có là gì."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7