Tôi chạy như bay suốt quãng đường tới ga tàu.
Tôi không dám dùng thẻ ID để m/ua vé. Lóng ngóng mãi ở quầy b/án vé. Cuối cùng phải dùng tiền mặt m/ua lại của người b/án vé chợ đen một tấm vé tàu màu xanh lá đi vùng núi xa xôi nhất. Còn là vé đứng.
Cầm tấm vé trên tay, tôi suýt nữa quỳ lạy ông anh b/án vé.
Hương vị tự do, thơm phức quá đỗi. Ấy thế mà mùi thơm đó chỉ kéo dài tới lúc lên tàu.
Toa tàu chật cứng người, mùi mồ hôi hòa lẫn mùi mì gói xộc thẳng lên óc. Tôi bị ép ch/ặt ở cửa nhà vệ sinh, quay người cũng khó.
Ông chú bên cạnh còn buôn chuyện, hỏi tôi có phải cô dâu bỏ nhà đi chuồn không.
Tôi kéo vành mũ xuống thấp hơn, mặt chúi vào cổ áo. Cô dâu nào mà cao một mét tám như đàn ông chứ.