Từ nhỏ tôi đã ốm yếu, thường bị bạn cùng lứa b/ắt n/ạt.

Mỗi lần như vậy, Giang Hàng lại xông ra đ/á/nh cho lũ chúng khóc ré lên.

Cũng vì thế, bố cậu ta thường xuyên phải dắt cậu ta đi xin lỗi khắp xóm.

Ban đầu tôi rất gh/ét Giang Hàng vì cậu ta ồn ào, còn tôi thích yên tĩnh.

Nhưng cậu ta cứ như cái đuôi dính theo tôi cả ngày, khiến tôi phát đi/ên vì những câu chuyện dài lê thê.

Rồi chẳng biết từ khi nào, tôi quen với sự hiện diện của cậu ta.

Cậu ta trở thành ng/uồn vui, mặt trời bé nhỏ sưởi ấm cuộc đời tôi.

Sau này mỗi khi nó gây chuyện, tôi đều đứng ra nhận lỗi thay.

Bởi tôi không nỡ nhìn nó bị bố m/ắng.

Hồi đại học, cậu ta tặng tôi quần l/ót làm quà sinh nhật.

Tôi ngượng chín mặt. Dù kiểu dáng không ưa, nhưng vì là cậu ta tặng nên tôi vẫn mặc.

Cho đến một ngày, Giang Hàng vấp ngã x/é rá/ch quần tôi ngoài đường.

Ảnh bị đăng lên mạng trường.

Tôi bỗng dưng nói: "Người x/é quần tôi là bạn trai tôi."

Một phần để đ/á/nh lạc hướng, phần khác muốn xem phản ứng của cậu ta.

Nhưng cậu ta đi/ên tiết vì bị gắn mác đồng tính.

Có lẽ cậu ta chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu tôi...

Sau vụ Giang Hàng bị đ/á/nh, thằng Từ Uy định bắt cậu ta đi.

Tôi lao vào đ/á/nh Từ Uy đến khi cảnh sát tới.

Giang Hàng nói: "Cậu c/ứu tôi, muốn gì tôi cũng chiều."

Tôi buột miệng: "Lấy thân báo đáp đi, làm bạn trai tôi."

Cậu ta sốc khi biết tôi là gay.

Sợ cậu ta xa lánh, tôi giả vờ bảo: "Cũng không nhất thiết phải là cậu."

Sau khi ra viện, tôi đăng clip lên mạng.

Thấy ai nấy đều đẩy thuyền chúng tôi, tôi mừng thầm.

Nhưng Giang Hàng cứ tránh mặt.

Tôi tưởng áp lực dư luận khiến cậu ta khó xử.

Không muốn cậu ta trốn mãi, tôi đăng bài giải thích rõ mối qu/an h/ệ.

Nhưng vẫn không nỡ buông tay...

Thế là tôi nhờ Tiêu Tử Trừng diễn kịch thử lòng Giang Hàng.

May thay, thằng ngốc ấy cũng yêu tôi.

*(Hết)*

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
9 Chồng chung Chương 11
11 Hàng xóm ngon lắm Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm