Hắn im lặng, nhưng ánh mắt kh/inh miệt đã nói thay tất cả.

Cơn gi/ận trong lòng bùng lên.

Tôi không kìm được, bật thốt:

“Thượng tướng, anh từng đến trại tập trung Omega chưa?”

“Chưa.”

Tôi cười nhạt:

“Trong trại Omega có hàng vạn mẫu đất, cơ sở vật chất đầy đủ. Nhưng một Omega luôn phải có bốn người giám hộ kèm bên, ăn ở sinh hoạt đều bị phân loại ch/ặt chẽ.

“Anh là thượng tướng, hẳn từng chịu không ít gian khổ? Thật xin lỗi, từ lúc phân hóa năm mười bốn tuổi, tôi đã bị đưa vào trại tập trung, đến một chút khó nhọc cũng chưa từng nếm qua.

“Mỗi ngày của chúng tôi chỉ có bốn môn học: cắm hoa, pha trà, dưỡng sinh cá nhân, và nuôi dạy trẻ nhỏ. Còn những gì Liên bang công khai như cưỡi ngựa, quang n/ão, hay đấu võ… trong trại Omega, vĩnh viễn chỉ nằm trên thời khóa biểu, chưa bao giờ được thực sự dạy.”

Tôi đi chân trần bước đến trước mặt Lệ Hàn, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn hắn:

“Thượng tướng chắc thấy những lời tôi vừa nói thật nực cười phải không?”

Người đàn ông cao lớn dừng ánh mắt trên người tôi, đôi con ngươi thâm trầm như muốn nhìn xuyên thấu tất cả.

Tôi đưa bàn tay trắng mịn của mình ra trước mặt hắn:

“Anh xem, sự yếu đuối, trắng trẻo này… đều là liên bang dốc hết tiền bạc mà nuôi dưỡng, bằng m/áu của dân, bằng mạng của binh sĩ, bằng vô số tài sản.

Tôi là kẻ vô dụng, vì ngoài sinh sản, tôi chẳng có bất kỳ giá trị nào khác.”

Ngón tay tôi chọc mạnh vào lồng ng/ực rắn chắc của hắn:

“Nhưng thượng tướng đừng quên, tôi, và cả những người như tôi, sinh ra vốn không nên bị nh/ốt trong lồng son!

Chúng tôi đáng lẽ có thể trở thành bác sĩ, hacker, lái cơ giáp, chứ không phải bị biến thành công cụ sinh sản, phải gả cho một người chỉ gặp vài lần chỉ vì cái gọi là độ phù hợp tin tức tố.”

Chúng tôi sinh ra là để tung cánh giữa trời, là loài ưng không chịu bị định nghĩa!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm