09

Sau một đêm triền miên, lúc tỉnh lại, tôi lại bị những dòng bình luận đ/ập thẳng vào mặt.

[Oa oa, màn hình đen hôm qua cho tôi biết mọi chuyện không hề đơn giản như thế.]

[Hai má con gái đỏ ửng kìa, he he he, xem ra là được bồi bổ quá mức rồi.]

[Tinh nguyên của đại yêu ngàn năm, đại bổ! Thật mong chờ bảo bối sinh ra một bầy cáo con.]

!!!

Cái gì?!

Cáo con sao?!

Tôi ôm lấy bụng dưới, vốn nghĩ rằng có rào cản sinh học giữa các loài thì tôi chắc chắn rằng sẽ không thể có con. Bây giờ nhìn thấy những dòng bình luận này, tôi lại bắt đầu lo lắng.

Nắm ch/ặt chiếc đuôi đầy lông lá trong tay, thấy đối phương mơ màng mở mắt, tôi nhỏ giọng hỏi: "Ly Hỏa, anh nói xem tôi có mang th/ai cáo con không?"

Đêm qua, hắn đã kể cho tôi nghe mọi chuyện.

Ly Hỏa chính là cái tên mà kiếp trước tôi đã đặt cho hắn, so với cái tên A Hỏa ở kiếp này thì đúng là có nét tương đồng kỳ diệu.

Nghe tôi hỏi vậy, đuôi mắt hắn cong lên, mang theo vẻ hạnh phúc: "A Ninh, vậy còn em, em có thích trẻ con không?"

Tôi bừng tỉnh.

Nghe những lời tràn đầy mong đợi của đối phương. Tôi hơi sững sờ, từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Dù sao thì sinh ra trong một gia đình như vậy, tôi có sự kháng cự theo bản năng đối với việc kết hôn và sinh con.

Nhưng nghĩ đến việc sẽ sinh ra một đứa bé có đôi tai và chiếc đuôi cáo, cõi lòng tôi lại mềm nhũn.

Do dự hồi lâu, tôi vẫn quyết định gác lại chuyện này: "Thôi bỏ đi, chúng ta vẫn nên..."

Lời còn chưa dứt, ánh sáng nơi đáy mắt Ly Hỏa đã nhanh chóng vụt tắt. Ngay cả đôi tai cũng rủ xuống.

Vành mắt hắn đỏ hoe thấy rõ, hắn cắn ch/ặt môi dưới, dần dần buông vòng tay đang ôm lấy tôi ra.

"Không thích sao..."

Hắn thì thầm, giọng nói phía sau quá nhỏ khiến tôi nghe không rõ.

"Anh nói gì cơ?" Tôi thắc mắc hỏi lại.

Hắn chỉ lắc đầu, đứng dậy bước xuống giường: "Không có gì đâu A Ninh, anh đi nấu cơm đây."

Mấy ngày sau đó, Ly Hỏa đột nhiên trở nên rất bận rộn, thường xuyên đi sớm về khuya, có lúc liên tục hai ngày không về nhà.

Khi quay lại, vẻ mặt hắn luôn mang theo sự mệt mỏi, chưa kịp nói với tôi được hai câu đã biến về nguyên hình cáo rồi chìm vào giấc ngủ say.

Nhìn dáng vẻ bất thường của con cáo, tôi thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tôi lại không biết phải hỏi từ đâu.

Công bằng mà nói, tôi thật sự cảm động trước sự si tình kiên trì suốt hàng trăm năm của Ly Hỏa, nhưng tôi lại không thể hoàn toàn đặt mình vào vị trí của bản thân ở kiếp trước.

Tôi thích Ly Hỏa, nhưng lại không cảm thấy người hắn yêu là tôi.

Khi đối mặt với hắn, giữa chúng tôi luôn có một vách ngăn, khiến tôi cứ phải dè dặt và lúng túng.

Tôi muốn tìm hiểu chút thông tin từ những dòng bình luận. Nhưng trước mắt tôi chỉ là một khoảng trống không.

Thật ra, qua những ngày này, tôi cũng đã lờ mờ đoán được.

Những dòng bình luận này chỉ xuất hiện khi Ly Hỏa biến thành hình người, còn những lúc khác tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy.

Nhất thời, tôi rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

10

Lại một ngày cuối tuần nữa, tôi bị đ/á/nh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập.

Đưa tay sờ thử, chỗ nằm bên cạnh đã lạnh ngắt.

Ly Hỏa lại biến mất rồi.

Tôi xoa xoa cái đầu đ/au như búa bổ, lảo đảo bước ra mở cửa.

Có lẽ vì trong lòng đang mải suy nghĩ, tôi đã không kiểm tra qua lỗ mắt mèo mà cứ thế mở tung cửa phòng. Giây tiếp theo, cổ tay tôi bị người ta nắm ch/ặt lấy.

"Cái con ranh con này, hóa ra mày trốn ở đây, làm tao tìm mãi!"

Giọng nói chói tai của mẹ tôi, bà Từ Nguyệt Lan, truyền vào tai. Lồng ng/ực bà ta phập phồng kịch liệt, tức gi/ận đến mức hai má đỏ bừng.

Bà ta t/át thẳng vào mặt tôi, m/ắng mỏ: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau tránh ra cho tao vào!"

Cái t/át này đã đ/á/nh thức cái đầu đang nặng trĩu của tôi.

Tôi đứng chắn ngay cửa, không nhúc nhích: "Có chuyện gì thì mẹ cứ đứng ngoài này nói là được."

Tôi bất lực nhìn người phụ nữ trước mắt, trong lòng chỉ dâng lên từng cơn mệt mỏi.

Lại là thế này, tôi mãi mãi không thể thoát khỏi bọn họ.

Bố mẹ tôi là những người trọng nam kh/inh nữ cực đoan. Năm tôi năm tuổi, gia đình sinh thêm em trai, và từ đó tôi hoàn toàn trở thành một "kẻ nô lệ".

Mới tí tuổi đầu đã phải giặt giũ nấu nướng, việc nặng việc bẩn nào cũng đến tay. Họ chịu cho tôi đi học, cũng chỉ để tôi có thể kèm cặp bài vở cho em trai.

Tôi liều mạng thi đỗ đại học, nhưng họ căn bản không hề có ý định cho tôi đi học. Họ trực tiếp tìm sẵn nhà chồng cho tôi, để nhận ngay ba trăm ngàn tệ tiền sính lễ.

Thậm chí, chính bà nội tôi đã dẫn người đàn ông đó vào phòng tôi, khóa cửa lại vẫn chưa đủ, bà ta còn khăng khăng đứng canh ngoài cửa chờ gạo nấu thành cơm.

Nếu lúc đó tôi không làm liều, lấy con d/ao gọt hoa quả giấu sẵn đ/âm vào đùi gã đàn ông kia, thì thứ chờ đợi tôi chỉ có địa ngục.

Vì chuyện lần đó, họ không dám ép tôi lấy chồng nữa, nhưng tôi vẫn không thể thoát khỏi họ.

Hồi học đại học, tôi phải làm thêm b/án sống b/án ch*t để tự ki/ếm tiền học phí và sinh hoạt phí, thế mà vẫn phải chia một nửa cho gia đình, nếu không họ sẽ đến tận trường làm lo/ạn.

Vất vả lắm mới tốt nghiệp và tìm được việc làm, họ lại dăm bữa nửa tháng mò đến tận cửa.

Mỗi lần họ đến, nhà cửa cứ như bị châu chấu càn quét, hễ có món đồ nào hơi có giá trị một chút là bà ta lại mang đi sạch.

Lần này, tôi không muốn tiếp tục như vậy nữa.

Từ Nguyệt Lan cười khẩy, chỉ thẳng vào mặt tôi mà m/ắng: "Tao đúng là nuôi được một đứa con gái tốt. Bây giờ có tiền rồi, phát đạt rồi, nên không cần đến bố mẹ ruột nữa đúng không?"

Bà ta lấy điện thoại ra, đưa cho tôi xem bức ảnh bố tôi đang nằm trên giường bệ/nh, trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí.

"Đây là bố mày, ông ấy mắc bệ/nh nan y, sắp ch*t đến nơi rồi, bây giờ chỉ muốn gặp mày lần cuối."

"Kết quả thì sao, gọi điện thoại cho mày không được, nhắn tin thì thấy đã bị chặn."

Từ Nguyệt Lan túm lấy tai tôi, ra sức kéo mạnh xuống: "Đồ vô dụng, mày đối xử với bố mẹ sinh thành dưỡng dục mày như thế à?!"

Nói xong, bà ta vẫn chưa hả gi/ận, lại giơ tay định t/át tôi.

Tôi cẩn thận quan sát bức ảnh trên màn hình, một cảm giác gượng gạo khó tả chợt trào dâng trong lòng.

Chỉ là đầu óc tôi cứ choáng váng từng cơn, cố gắng suy nghĩ thế nào cũng không tìm ra nguyên nhân.

Tôi chỉ đành theo bản năng mà nắm ch/ặt lấy bàn tay đang giáng xuống của bà ta: "Đủ rồi! Muốn tôi đến bệ/nh viện trả viện phí thì cứ nói thẳng ra!"

Từ Nguyệt Lan ch/ửi rủa ầm ĩ.

Nhưng cuối cùng bà ta vẫn bỏ tay xuống.

Tôi biết ngay mà, mục đích của bà ta chỉ là đòi tiền mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tin Bình Luận Cốt Truyện, Tôi Xém Chút Mất Cả Chồng Lẫn Cáo Yêu

Chương 7
Sau khi nhặt được con cáo, đêm nào tôi cũng nằm mộng xuân. Chiếc đuôi cáo đỏ rực quấn chặt lấy vòng eo tôi, dụ dỗ tôi đặt tay lên cơ bụng của hắn. "Chị ơi, là tám múi, có thích không?" Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, tôi đỏ bừng mặt, không dám nhìn con cáo đang ngủ chung một chăn với mình. Lúc theo bản năng ngẩng đầu lên, tôi lại nhìn thấy từng dòng bình luận chạy xẹt qua trước mắt. [Đồ cáo lẳng lơ, sống mấy nghìn năm rồi mà còn gọi cô gái hơn hai mươi tuổi là chị.] [Con cáo vừa ngốc vừa đần, đây không phải là nữ chính, đây là kẻ thù đã chia rẽ anh và nữ chính ở kiếp trước!] [Kiếp trước nữ phụ thỏ tinh được bé nữ chính tốt bụng cứu mạng, kết quả lại lấy oán báo ân, cướp đoạt thân xác của bé nữ chính để ở bên nam chính, sau khi bị nam chính phát hiện thì bị lăng trì đến chết, thật sự là hả hê lòng người!] [Nữ phụ độc ác cút ngay! Đừng tưởng mọc ra khuôn mặt giống hệt bé nữ chính thì có thể lừa gạt nam chính! Bé nữ chính của chúng ta sắp tìm đến rồi, đến lúc đó cứ chờ nhà tan cửa nát đi!] Tôi rùng mình một cái, theo bản năng siết chặt chiếc đuôi cáo đầy lông lá trong tay. Nhà tan cửa nát sao? Cầu còn không được ấy chứ!
Phiêu Lưu
Cách biệt tuổi tác
Chữa Lành
0
Mất Nét Chương 10.