Đến bệ/nh viện, tôi được truyền dịch, còn vết trầy xước trên tay Giang Thịnh cũng được xử lý qua loa.

Cậu ấy ngồi bên cạnh tôi, sắc mặt không mấy dễ coi, vẻ ủ rũ như đang ôm trong lòng cả đống tâm sự.

Tôi khẽ nựng vào lòng bàn tay cậu ấy.

“Đang gi/ận à?”

Cậu ấy gằn giọng:

“Không.”

Miệng thì nói không, nhưng cặp mày nhíu ch/ặt đến mức ruồi đậu vào chắc cũng ch*t ngạt.

Giang Thịnh đưa tôi tới một bệ/nh viện tư, người ra vào không nhiều. Tôi liếc quanh một vòng, thấy chẳng ai để ý tới góc này, liền nhanh như chớp nghiêng người hôn nhẹ lên má cậu ấy.

Xong xuôi, tôi ngồi thẳng lưng lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Giang Thịnh tròn mắt nhìn tôi, sững sờ đến mức một lọn tóc trên đỉnh đầu cũng dựng đứng lên.

Tôi cố nhịn cười.

“Sao thế?”

“Không đúng.”

“Không đúng chỗ nào?”

“Tôi còn chưa tỏ tình, sao cậu đã hôn tôi rồi?”

“Ờ.” Tôi thản nhiên dựa lưng vào ghế. “Vậy thì cậu tỏ tình bây giờ đi.”

Giang Thịnh ngồi thẳng người.

“Ở đây à?”

“Ừ.”

“Nếu tôi tỏ tình… cậu có đồng ý không?”

“Cậu không thử thì sao biết.”

Ánh mắt cậu ấy bỗng sáng rực lên.

Giang Thịnh nuốt nước bọt, hít sâu một hơi, hắng giọng, nghiêm túc mở miệng:

“Tống Tuyên, anh”

“Em đồng ý.”

“Hả?”

“Không phải anh định hỏi em có muốn ở bên anh không sao? Em đồng ý.”

Tôi cười cong khóe môi.

Giữa bệ/nh viện lạnh lẽo, trong lồng ng/ực tôi lại như có một ngọn lửa âm ỉ ch/áy, lan ra khắp người, ấm áp đến lạ.

Giang Thịnh vui mừng thấy rõ, cả người toát lên vẻ ngốc nghếch hạnh phúc, vui đến mức nhất thời không nói nên lời.

Một lát sau, cậu ấy vòng tay qua vai tôi, để tôi tựa đầu lên bờ vai vững chắc ấy.

“Thật ra… lúc nãy anh đang gi/ận chính mình.”

“Sao anh lại chậm chạp đến thế, sao không đến sớm hơn một chút. Chỉ cần muộn hơn một giây thôi, hậu quả anh không dám nghĩ tới nữa.”

“Anh thật sự không dám tưởng tượng nếu em gặp chuyện gì.”

“Anh sẽ h/ận ch*t bản thân mình mất.”

Giọng cậu ấy dịu xuống, nhưng sự hối h/ận phía sau vẫn không che giấu được.

Tôi nghịch ngón tay cậu ấy, lần từ đ/ốt thứ nhất lên đ/ốt thứ hai.

“Không có đâu. Anh đến vừa đúng lúc.”

Vừa đúng lúc… bước vào cuộc đời tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy.

“Anh c/ứu em rồi, em phải báo đáp thế nào đây?”

Giang Thịnh nắm ch/ặt lấy bàn tay nghịch ngợm của tôi, tay kia xoa nhẹ mái tóc tôi.

“Lấy thân báo đáp là được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm