Đường cao tốc tử thần

Chương 11

08/04/2026 17:38

Không biết đã bao lâu trôi qua.

Khi mở mắt ra, hoàng hôn đã buông xuống.

Tôi nằm trên giường bệ/nh, bên cạnh trống trơn, chẳng có một bóng người.

Tỉnh táo lại, tôi chợt nhớ ra tất cả những gì đã xảy ra.

Vội vàng bước xuống giường, chống tay vào tường, lảo đảo bước ra khỏi phòng bệ/nh.

Hành lang ồn ào náo nhiệt, tôi tìm một y tá hỏi thăm tình hình của bố.

Nữ y tá nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm: "Thật đáng tiếc... Bố em đã không qua khỏi."

Tim tôi đ/au nhói.

Tôi chống tay lên ng/ực, cố gắng đứng vững: "Tối hôm đó... Chuyện gì đã xảy ra?"

"Chẳng có gì đặc biệt cả."

"Bố em s/ay rư/ợu lái xe với tốc độ cao, đ/âm thẳng vào cây cổ thụ ven đường."

"Chiếc xe hỏng nặng ngay tại chỗ."

"Túi khí trước mặt em bung ra, bảo vệ em khá tốt nên không bị thương nặng."

"Nhưng ông ấy thì không may mắn như vậy..."

"Kỳ lạ thay... Túi khí của ông ấy biến mất không dấu vết, mọi người lục soát khắp xe mà chẳng tìm thấy."

"Chuyện này rốt cuộc là thế nào nhỉ..."

Sau khi lo xong hậu sự cho bố và bà nội, tôi như kẻ mất h/ồn trở về nhà, tìm ra chiếc két sắt dưới giường bố.

R/un r/ẩy nhập mật khẩu, cửa két sắt mở ra.

Hít một hơi thật sâu, tôi mới dám mở toang ra.

Bên trong chất đầy tiền giấy đủ màu sắc.

1 nghìn, 5 nghìn, 10 nghìn, 20 nghìn...

Tờ mới cứng cáp, tờ cũ nhàu nhĩ.

Đủ cả.

Dường như đã tích cóp từ rất lâu.

Dưới đáy két sắt, tôi tìm thấy mấy tấm ảnh.

Có tấm ảnh của bố và bà nội... Cùng tấm ảnh thuở nhỏ của tôi.

Trong ảnh, bố ôm tôi, nụ cười ấm áp như nắng xuân.

Có lẽ, ở những khoảnh khắc nào đó, ông thật sự yêu thương tôi.

Sau này, tôi gặp một vị đạo sĩ.

Ông dựng quán nhỏ bên đường với tấm biển:

"Đoán âm dương! 9 nghìn 9 một lần, chuẩn không cần chỉnh!"

Dù đồng nghiệp khuyên can đừng tin vào mấy trò l/ừa đ/ảo, tôi vẫn quyết định ngồi xuống trước mặt vị đạo sĩ.

Ông nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, nở nụ cười hiền hậu: "Cô bé, cô trải qua không ít chuyện nhỉ."

Tôi gi/ật mình, vội quẹt thẻ trả 100 nghìn, c/ầu x/in ông đoán xem bố và bà nội giờ ra sao.

"Đã nói 9 nghìn 9 thì chỉ nhận chừng ấy, nhiều hơn không lấy."

Vị đạo sĩ trả lại số tiền thừa.

Ông hỏi ngày giờ sinh của tôi, rồi hai tay nhanh chóng kết ấn.

"Ừm... Cả hai đã đầu th/ai, cuộc sống hiện tại rất tốt."

"Bố cô lần này làm một người đàn ông cương trực, xung quanh có nhiều bạn bè."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn rồi định đứng dậy.

Vị đạo sĩ đột nhiên gọi tôi lại: "Cô không tò mò về trải nghiệm đêm hôm đó sao?"

Tôi kinh ngạc: "Sao ngài biết? Chẳng lẽ đó không phải là mơ?"

"Không phải, không phải đâu."

Ông nhắm mắt, tự nói như đ/ộc thoại:

"Khi lượng linh h/ồn oán h/ận tại một nơi đủ nhiều, âm dương mất cân bằng, oan h/ồn sẽ hiện hình đòi mạng."

"Những gì cô gặp đều là oan h/ồn từng ch*t ở nơi ấy."

Thì ra là vậy.

Tôi bỗng vỡ lẽ.

Định quẹt thẻ trả thêm tiền, nhưng ông đã mở mắt ra, giả bộ ngây ngô: "Sao lại đưa tiền cho ta? Ta có nói gì đâu."

Tôi hiểu ý, cúi đầu một cái thật sâu, rồi bước đi không ngoảnh lại.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm