Người đào sâm

Chương 2

15/12/2023 17:01

Mấy người đang giấu tôi, sắc mặt tôi tái nhợt đi qua, tóm lấy vai một người trong đó.

"Tất cả đừng uống nữa, đứng dậy hết cho tôi!"

"Anh Phi, làm gì vậy. Xem anh nhỏ nhen chưa kìa, đây vẫn còn cả một nồi lớn cơ mà!"

Triệu Kiện Quân quay đầu, mỉm cười dùng đũa gõ nồi đồng đang treo trên đống lửa.

Triệu Kiện Quân là bạn từ nhỏ của tôi, khi còn mặc tã đã theo sau tôi chơi cùng. Cậu ta nhỏ hơn tôi một tuổi, làm việc tại trại gi*t heo trong thị trấn.

Sau này tôi giải ngũ trở về, kéo cậu ta cùng b/án sâm núi dại, mỗi lần vào núi, cơ bản đều không thiếu được cậu ta.

"Sao thế anh Phi? Mặt trắng bệch hết lên, đạp phải rắn à?"

"Hay là giẫm phải phân rồi, ha ha ha ha..."

Hai người đối diện đồng thanh cười lớn, lông mày dài mảnh, môi dày giống hệt nhau đang cười toét đến tận mang tai.

Tôi sững người.

"Đại Vũ, Tiểu Vũ?"

Ông nội của Triệu Đại Vũ, Triệu Tiểu Vũ và ông nội tôi là anh em họ, chúng tôi cũng coi như là họ hàng xa. Khoảng thời gian trước, nhà máy nơi hai anh em này làm việc đóng cửa, họ suốt ngày nhàn rỗi đi lượn lờ quanh làng không làm gì cả.

Bà Triệu xách một cái đầu lợn đến nhà tôi, nhờ tôi dắt hai người họ đi đào sâm.

Người này cũng là tôi dẫn theo nên không có vấn đề gì cả.

Mặt tôi càng trắng hơn, thân hình lảo đảo, gần như đứng không vững.

"Vậy là tôi, tôi đã phá quy tắc ư?"

"Sao lại biến thành bốn người vào núi được cơ chứ?"

Triệu Kiện Quân lại bật cười.

Bọng mắt cậu ta đầy đặn, đuôi mắt hơi rủ xuống, khi cười trông rất thật thà chất phác.

"Anh Phi, bốn người gì chứ? Từ khi nào đi núi có thể đi bốn người vậy? Chúng ta chỉ có ba người, lúc ở dưới núi tế bái lão nắm đầu, ba nén nhang, mỗi người thắp một nén, anh quên rồi à?"

"Đừng nói là cậu lén uống tr/ộm rư/ợu đấy nhé, tôi đếm quân số cho anh xem, một, hai, ba... bốn..."

Triệu Kiện Quân không còn cười nổi nữa.

Cậu ta há miệng nhả nước miếng, giơ ngón tay đếm lại mấy người chúng tôi một lượt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0