Năm thứ chín bên nhau, Phương Thiếu Khâm có người mới.
Tối hôm ấy, hắn uống say trở về.
Tôi vừa kéo chăn định ngủ thì người phía sau đã áp tới, hai cánh tay ôm ch/ặt lấy eo tôi. Hơi rư/ợu nóng hổi phả bên tai, Phương Thiếu Khâm cúi đầu cắn nhẹ vành tai tôi, mơ màng gọi:
“A Ngôn…”
Tôi mở mắt.
Hắn vẫn không nhận ra.
“A Ngôn, sao bụng em lại trở nên cứng như Dương Cảnh thế? Còn có cả cơ bụng nữa.”
“Em đừng thấy bình thường Dương Cảnh là một gã đàn ông thô kệch mà lầm. Lên giường anh ấy dính người lắm, không thỏa mãn là sẽ nổi cáu…”
Tôi trở tay, hất thẳng hắn xuống giường.
Phương Thiếu Khâm ngã xuống sàn, đầu va vào thảm, cuối cùng cũng mở mắt.
Tôi ngồi trên giường nhìn hắn.
“A Ngôn là ai?”