Căn phòng bí ẩn

Chương 10

28/11/2023 11:32

Là người phụ nữ tôi nhìn thấy ấy.

Không khí xung quanh dường như trở nên lạnh lẽo ngay trong nháy mắt.

Tôi cảm thấy bản thân mình như đứng giữa hầm băng.

Tôi trừng mắt nhìn người phụ dắt tay bé gái kia đang chậm rãi đi đến chỗ mình.

Trên mặt hai người họ vẫn luôn mỉm cười.

Một nụ cười vừa cổ quái vừa cứng ngắc.

Đợi bọn họ đến gần, tôi mới nhìn rõ.

Vì sao nụ cười của hai người họ lại cổ quái đến vậy.

Đó là vì, nụ cười của bọn họ là được vẽ lên.

Môi của bọn họ được vẽ một nụ cười hướng lên trên bằng cây bút đỏ tươi.

"Hai người là ai?”

Tôi r/un r/ẩy nhìn bọn họ.

Bé gái đi đến trước mặt tôi, tiến sát lại gần, khịt khịt mũi.

"Chị gái, mùi trên người chị không giống.”

Tôi nhìn thấy có nước nhỏ xuống từ trên chiếc váy liền thân màu đỏ mà bé gái đang mặc.

Trộn lẫn một mùi tanh kỳ dị.

Tôi cúi đầu xuống, phát hiện nơi cặp mẹ con này đứng đã tạo thành một vũng nước nho nhỏ.

Lòng bàn tay tôi sớm đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, trái tim đi/ên cuồ/ng đ/ập lo/ạn.

Đột nhiên, bé gái bỗng ngẩng đầu lên.

Gương mặt quá đỗi kỳ lạ của cô bé nhìn thẳng vào tôi, nói: "Chị gái, mẹ bảo em nói với chị rằng, đừng đến căn phòng màu tím đó.”

Tôi ngẩng mạnh đầu lên, nhìn về phía người phụ nữ kia.

"Sao cô cũng biết căn phòng màu tím? Trong căn phòng đó rốt cuộc có gì?”

Không ngờ là trong cùng một khoảng thời gian, tôi lại có hai đáp án hoàn toàn khác nhau.

Bà Hà và người phụ nữ này.

Người phụ nữ vẫn đứng kiễng chân như cũ.

Trên người cô ta vẫn không ngừng nhỏ giọt.

Nước trên tóc cũng không ngừng chảy xuống.

Trong dãy cầu thang bốc lên một mùi tanh hôi khó thể miêu tả bằng lời.

"Căn phòng màu tím… không thể đi vào.”

Cô ta nhoẻn miệng cười, vừa cười vừa nhìn tôi.

Lời người phụ nữ nói giống hệt với chị gái.

"Rốt cuộc cô là ai?”

Liên tiếp gặp chuyện kỳ lạ, tôi gần như sụp đổ.

"Chị gái, đừng đi vào đó! Em thích chị, sau này muốn chơi cùng chị.”

Bé gái kéo lấy tay tôi.

Tay cô bé rất lạnh.

Đó không phải là nhiệt độ của người bình thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm