Không khí tĩnh lặng, nghe rõ cả tiếng hít thở.

Tôi hỏi Trần Quân Như: "Tại sao Ngộ Tri Viễn lại bảo cô đến nói với tôi chuyện này?"

Trần Quân Như cười cười: "Vì tôi xui xẻo chứ sao, liên hôn thương mại vớ phải một tên đi/ên, thế mà tôi lại rất thưởng thức tên đi/ên này. Cho dù cuối cùng không làm vợ chồng được, tôi cũng hy vọng có thể tiếp tục hợp tác với anh ấy."

Trước khi đi, Trần Quân Như đột nhiên nói: "Lý Kỳ, tôi vẫn luôn muốn gặp anh, vì tôi không tưởng tượng nổi người Ngộ Tri Viễn thích sẽ có dáng vẻ thế nào, nhưng gặp được anh rồi, tôi lại thấy hơi thất vọng."

Tôi cảm giác như bị cô ấy t/át một cái, nhưng lại không thể đ/á/nh trả.

Sau khi Trần Quân Như rời đi, trong phòng vẫn còn vương vấn mùi nước hoa của cô ấy.

Tôi mở cửa sổ, lại lấy bìa giấy quạt lấy quạt để, cố gắng xua tan mùi hương đó.

Nhưng càng quạt, tôi càng thấy lồng ng/ực đ/au âm ỉ.

Ngộ Tri Viễn không phải thiếu gia theo kiểu truyền thống, thực ra hắn là con riêng.

Năm tám tuổi, mẹ hắn qu/a đ/ời. Để không bị vợ cả của bố phát hiện, hắn còn chưa kịp vơi bớt đ/au thương đã bị đóng gói ngay trong đêm gửi về quê ngoại hắn – Diêm Thành.

Cô đ/ộc một mình, nhỏ bé nhưng có tiền.

Thật ra lúc đầu hắn chẳng thèm để ý đến tôi đâu, dù sao trông tôi cũng nghèo kiết x/á/c.

Tiếc là thiếu gia nhỏ cũng không qua được ải nước mắt, tôi vừa khóc vừa quệt nước mắt là hắn mềm lòng ngay.

Sau đó thì bị tôi thừa cơ chen chân vào.

Năm đó thi đại học xong, Ngộ Tri Viễn tỏ tình với tôi, tôi không nhịn được hỏi hắn tại sao.

Tại sao lại thích một kẻ tồi tệ như tôi?

Ngộ Tri Viễn vừa bị tôi từ chối, tức đến đỏ cả mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vì tôi m/ù đấy!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
10 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn cùng phòng lúc nào cũng muốn dùng tiền đè tôi

Chương 13
Tôi là học sinh nghèo duy nhất trong ngôi trường quý tộc ấy. Thế nhưng ngay ngày đầu nhập học, tôi đã đắc tội với thái tử gia Lục Tẫn, từ đó trở thành người vô hình trong trường. Cho đến một ngày, hắn vô tình bắt gặp tôi thay quần áo trong ký túc xá. Từ hôm đó, ánh mắt Lục Tẫn nhìn tôi ngày càng không đúng lắm. Hắn thường xuyên ngẩn người nhìn eo tôi, còn động một chút là chuyển tiền cho tôi. “Bạn học Tề Úc, tôi có thể mời cậu ăn cơm không?” Tôi lạnh nhạt nhìn cậu nam sinh đang đỏ bừng cả vành tai trước mặt, trong lòng thầm mắng hắn đúng là lắm tiền ngu ngốc, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản gật đầu. “Chỉ cần có tiền, chuyện gì cũng được.” Về sau, hắn đưa cho tôi một tấm thẻ đen không giới hạn hạn mức, ánh mắt si mê dán chặt lên môi tôi. “Bé cưng… hôn ở đây cũng được sao?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
171