Mẫn Sở Đình lại không mặc áo, phô bày thân hình săn chắc, gọn gàng đẹp mắt. Đặc biệt cơ bụng tám múi nổi bật đến chói mắt.
Tôi không kìm được mà nhớ lại những đêm ngày từng lướt tay trên cơ bụng ấy. Lòng bàn tay bỗng ngứa ran, cảm giác cơ bắp mạnh mẽ dường như vẫn còn in hằn trên da thịt.
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Không được!
Đầu óc mình đang nghĩ bậy bạ rồi!
Nhưng mà, mình còn muốn sống thật sao?
Tôi gượng ép bản thân quay mặt đi, không dám nhìn Mẫn Sở Đình thêm giây nào, vội vã ngồi bệt xuống ghế. Bật máy tính bảng lên, định xem phim kinh dị để trấn tĩnh lại.
...
Mẫn Sở Đình liếc nhìn tôi đang chăm chú dán mắt vào phim, chau mày nheo mắt. Trong đáy mắt xanh lục thoáng chút bối rối, nghi hoặc lẫn ấm ức.
Sao em ấy lại chẳng thèm ngó ngàng gì thế? Rõ ràng trước đây em ấy luôn thích thú khi được sờ cơ bụng cả trăm lần mỗi ngày cơ mà!
Sáng hôm sau tờ mờ sáng, vừa tỉnh giấc tôi đã thấy bóng dáng Mẫn Sở Đình. Hắn mặc quần dài xám, vẫn cởi trần, đang chống đẩy nhịp nhàng. Ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu rọi lên cơ lưng săn chắc tuyệt mỹ, khiến người ta không rời mắt nổi.
Tôi nằm bò trên giường, nhìn tr/ộm qua khe màn trắng mỏng manh, mắt chẳng chớp lấy một cái.
Đẹp trai quá! Muốn sờ quá đi!
Tim tôi đ/ập thình thịch như trống trận.
Không được!
Vì tính mạng bé nhỏ, phải kìm lại thôi!
Tôi vội véo má một cái, lau vội dãi chảy mép, kéo ch/ặt màn lại không dám nhìn nữa.
Không ngờ vừa buông màn xuống, Mẫn Sở Đình đang chống đẩy liếc về phía giường tôi, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý.
Thị lực hắn vốn siêu phàm, từ biểu cảm lúc nãy của tôi lộ qua màn, hắn đã thấy hết cả rồi.
...
Ăn sáng xong, tôi đến lớp. Tiết đầu là môn Quản trị liên thông. Gần đến giờ học, tôi gục mặt xuống bàn ngủ gà ngủ gật.
Bỗng cảm giác có người ngồi xuống cạnh bên. Ngước mắt nhìn lên, toàn thân tôi cứng đờ khi nhận ra kẻ vừa chiếm chỗ.
Sao lại là Mẫn Sở Đình?
Tôi liếc nhìn xung quanh, vẫn còn nhiều chỗ trống mà. Sao hắn cứ phải ngồi sát thế này?
Không hiểu đầu óc hắn nghĩ gì, nhưng an toàn nhất là nên đổi chỗ.
Tôi đứng phắt dậy chuyển về hai dãy sau. Vừa ngồi xuống đã thở phào nhẹ nhõm. Trong khi đó, đôi mắt xanh lục của Mẫn Sở Đình nhuốm vẻ nguy hiểm rợn người, chau mày như đang dồn chứa cơn bão dữ hơn.
Tan học, tôi vào căng tin ăn trưa thì Mẫn Sở Đình lại chiếm chỗ đối diện. Liếc nhìn hắn, lòng tôi dấy lên nghi hoặc.
Bình thường hắn chẳng phải luôn muốn tôi tránh xa sao?
Hay hắn đang cố tình tiếp cận tôi?
Điều kỳ lạ hơn là khi về ký túc xá, tôi mới biết Mẫn Sở Đình đã đổi giường về vị trí cạnh tôi. Trong lòng tôi chất chứa nghi vấn.
Rốt cuộn hắn bị làm sao vậy? Chẳng lẽ là vì...