[Ngôn tình] Hải đường đỏ

Chương 6.

24/06/2025 23:13

11.

Đêm đó, ta chuyển tới nhà mới.

Tiểu trạch viện không lớn lắm, nhưng trang trọng và tinh xảo, từ trước ra sau có sáu phòng, trong sân còn có một ao cá chép.

Đường Nguyên cùng Côn Tử nhắm lúc chiều tà không bận việc gì, tới giúp ta quét dọn nhà cửa từ trong ra ngoài.

Bọn họ rất ngưỡng m/ộ ta, có thể tự lập gia đình, trong tay còn có khối tài sản kếch sù, hỏi ta định làm gì trong tương lai.

Ta đã suy nghĩ vấn đề này thật nghiêm túc.

Tiểu trạch viện có rất nhiều phòng, nếu ta ở một mình thì lãng phí gh/ê, ta muốn tìm người thích hợp để cho thuê, như thế ta vừa có người bầu bạn, vừa đảm bảo an toàn cho bản thân.

Còn về ba cửa hàng kia, đều nằm trên những con phố sầm uất nhất, ta tính cho thuê hai gian, giữ lại một gian hàng cho mình.

Ta muốn thử làm ăn buôn b/án, nhưng vẫn chưa biết là phải làm gì.

Sau một tháng bận rộn này nọ, ta phát hiện bản thân có một khuyết điểm lớn.

Ta không biết nhiều chữ lắm, sẽ không đọc được sổ sách.

Đây là một vấn đề rất lớn, thế là ta nảy ra ý tưởng, mời một nữ tiên sinh tới dạy ta đọc sách.

Nói ra thì buồn cười lắm.

Hai năm vừa qua, thái thái chê ta kém cỏi, đích thân dạy ta viết chữ.

Đầu ta như muốn n/ổ tung, cứ thấy sách là con tim muốn từ trần.

Ta tình nguyện học nấu ăn, nấu canh cùng trù nương, nghĩ rằng chăm sóc thật tốt cho Tiêu Diễn vui hơn bất kể chuyện gì khác.

Thái thái dạy ta mấy ngày, m/ắng ta đầu đất, không khôn lên được, còn nói cháu gái ngoại Liễu Kh/inh Yên của bà là tài nữ, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, viết thơ cũng đều được Hàn Lâm học sĩ khen ngợi.

Khi đó ta không nghe ra sự tiếc nuối trong câu nói của bà, không rõ tại sao bà phải đem ta ra so sánh với một tiểu thư khuê các.

Thì ra, thái thái đã sớm biết tình cảm của con trai bà với Liễu Kh/inh yên.

Bây giờ ta chủ động muốn đọc sách viết chữ, học được càng nhiều, hiểu biết càng nhiều, con đường cũng sẽ càng rộng mở hơn.

Mấy ngày sau, Đường Nguyên đem đến cho ta một tin: Hôn sự của biểu cô nương và Tam gia đã ấn định rồi, sẽ thành thân sớm nhất có thể.

Nhanh vậy sao?

Ta hơi ngạc nhiên.

Đường Nguyên như ngồi trên đống lửa, hướng ánh nhìn thâm sâu tới ta, có chút ngại ngùng nói: “Biểu cô nương có th/ai rồi, th/ai ba tháng.”

Ta choáng váng.

Ba tháng, tính toán thời gian, thời điểm hoài th/ai chắc cũng loanh quanh gần ngày biểu cô nương tổ chức yến tiệc sinh thần.

Hiểu liền.

Ta cười khẩy, trông thì toàn là công tử tiểu thư nho nhã, cao quý, mà lại làm trò mèo mả gà đồng, tòm tem sau lưng, cắm sừng người khác.

Vào ngày họ thành hôn, Liễu Kh/inh Yên phái người tới tặng ta một bình dấm.

Cũng thường thôi, ta phất tay đem b/án với giá cao, đây chính là bình dấm do Liễu tiểu thư, con nhà quan đứng đầu Quốc Tử Giám, tự tay ủ, thơm mê ly.

Vì thân phận trước đây của ta nên mọi người đều tin sái cổ.

Ta dùng chỗ tiền ki/ếm được, m/ua được hai món nội thất, thêm một cái chân giò to bự nữa.

12.

Hai gian cửa hàng nhanh chóng được cho thuê, với thời hạn thỏa thuận là ba năm.

Đối với gian hàng còn lại, ta cũng bắt đầu m/ua sắm đồ làm bếp và bàn ghế, định mở cửa hàng.

Đường Nguyên và Côn Tử không có cha mẹ, nên cứ rảnh rỗi là lại tới chỗ ta chơi, phụ ta một tay, còn thường mang tin tức từ Tiêu phủ tới cho ta nữa.

Sau khi biểu cô nương được gả tới, nàng và Tam gia ân ái vô cùng.

Nhưng dạo này, quốc công gia hình như đang có tính toán, định đưa con trai cả lên làm thế tử.

Năm đó thái thái hiếm muộn, con trai cả được ghi dưới danh nghĩa là con của thái thái, nuôi bảy, tám năm, nói thế nào cũng là dòng dõi con trưởng.

Chuyện này dấy lên sóng gió, thái thái đương nhiên là không đồng ý.

Nhưng Tiêu bá bá lạnh lùng đáp: “Lúc đó lão phu đã nói rồi, nếu con trai bà không cưới Hải Dung, thì vị trí thế tử chẳng đến lượt nó, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Luận về đạo đức hay tài năng, thằng trưởng là đứa xuất sắc nhất, hắn đi theo ta nam chinh bắc chiến, lập bao chiến công hiển hách. Ấy mà con trai bà, thì bị bà nuông chiều thành viên ngọc dễ vỡ, văn không giỏi, võ không thông, suốt ngày chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, chẳng khác nào phế vật, nó có tư cách gì mà thừa kế sự nghiệp của lão phu.”

Thái thái nghe rồi chẳng nói nên lời, tức gi/ận đến đổ b/ệnh.

Liễu Kh/inh Yên không chấp nhận mất đi vị trí thế tử phu nhân.

Nàng tranh giành vị trí chủ gia đình với đại phòng và nhị phòng, để h/ãm h/ại vợ chồng đại phòng, nhân lúc ăn bánh của đại tẩu đưa tới, nàng tỏ vẻ bị gài bẫy, ăn xong bỗng nhiên sẩy th/ai.

Việc này rất nhanh đã bị Tiêu bá bá điều tra ra, Tiêu bá bá vô cùng tức tối, muốn để con trai mình bỏ vợ Liễu Kh/inh Yên.

Nhưng thái thái sống ch*t không chịu, Tiêu Diễn thì một mực bảo vệ người trong lòng, ngang ngược nói chính đại tẩu hại vợ con hắn, thẳng thừng trách phụ thân thiên vị, thậm chí muốn dọn ra ngoài lập gia đình riêng.

Nhưng sự thật thế nào, trong lòng Tiêu Diễn ắt hẳn biết rõ.

Hắn mất đi vị trí thế tử, lại mất đi đứa con, sau khi biểu muội được gả tới, dường như hắn đã biến thành một con người khác. Những nha đầu có chút ngoại hình hầu hạ bên cạnh hắn, đều bị đuổi đi hết, hắn còn bị lập giờ giới nghiêm, đúng giờ Dậu là phải về đến nhà, nếu không sẽ coi như hắn đi trêu ong ghẹo bướm.

Tiêu Diễn rầu rĩ không vui, uống quá chén rồi xảy ra qu/an h/ệ với tiểu nha đầu bưng trà.

Hắn muốn nâng đỡ tiểu nha đầu đáng yêu, dịu dàng kia làm vợ lẽ, chẳng ngờ đến hôm sau, nha đầu đó bỗng nhiên trượt chân, rơi xuống giếng ch*t đuối.

Tiêu Diễn nhìn thấy th* th/ể trương phồng, sợ hãi đến phát sốt mấy ngày liền, từ đó không muốn chạm vào Liễu Kh/inh Yên nữa.

Tiêu Diễn, đây là thê tử mà ngươi muốn sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7