Lời Thổ Lộ Thầm Lặng

Chương 12 13

06/12/2024 18:20

12

Xe lao nhanh rời khỏi con đường đèo.

Gió núi thổi vào, xua tan đi cái nóng vừa rồi.

Âm thanh còi cảnh sát ở phía sau không xa không gần, tôi có chút lo lắng mình bị theo dõi.

Tôi căng thẳng liếc nhìn Thẩm Gián: “Mày thật sự có thể thoát khỏi họ không?”

“Thử xem thì biết.”

Giọng điệu của Thẩm Gián rất thoải mái, nhưng cậu ấy nhíu mày, lái xe rất nghiêm túc.

Trong lòng tôi cảm thấy bất an.

Xung quanh màn đêm nặng nề, thỉnh thoảng có những chiếc xe đua khác vượt qua chúng tôi lao đi nhanh chóng.

Rời khỏi con đường đèo, Thẩm Gián chọn một con đường nhỏ không có đèn đường.

Cậu ấy tắt đèn xe, giấu chiếc xe trong bóng tối, như vậy mới thoát khỏi nhóm cảnh sát đó.

Âm thanh còi cảnh sát xa dần, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Đột nhiên nhận ra, có thể thoát khỏi cảnh hỗn lo/ạn như vậy, kỹ thuật lái xe của Thẩm cũng khá tốt.

Tôi dựa vào ghế, nhịp tim vừa mới tăng tốc vẫn chưa lắng xuống.

Nhớ lại cảnh tượng kí/ch th/ích vừa rồi.

Cảm giác phấn khích trong lòng không biết từ đâu mà đến.

Nhưng tôi rất chắc chắn, khi có cậu ấy bên cạnh, tôi dường như không còn sợ hãi nữa.

Thẩm Gián đột nhiên nắm tay tôi, nở một nụ cười rạng rỡ.

“Anh, giờ thì tin em rồi chứ?”

“Đừng có tự mãn, không có lần sau đâu!”

Tôi cố tình làm mặt dữ, rút tay ra để cậu ấy tập trung lái xe.

13

Tôi không về nhà trong kỳ nghỉ Quốc Khánh, Thẩm Gián cũng không về.

Cậu ấy ở lại trong phòng studio của tôi, ngày nào cũng nấu cơm cho tôi.

Đuổi mãi không đi, chỉ đành để cậu ấy ngủ trên ghế sofa.

Mỗi lần thấy Thẩm Gián mặc tạp dề bận rộn ở trong bếp, tôi lại cảm thấy cậu ấy rất giống một người chồng.

Tôi ngửi thấy mùi sườn tỏi, nó khiến tôi không thể nào tập trung vào mã code được nữa.

Ngẩng đầu nhìn Thẩm Gián đang bưng đồ ăn.

Cái tạp dề màu hồng làm tôn lên vòng eo của cậu ấy.

Tay áo sơ mi được sắn đến khuỷu tay, những đường nét cơ bắp trên cánh tay lộ ra trông rất mượt mà.

Nó khiến tôi nhớ đến mỗi lần mà cậu ấy nắm lấy tay tôi, mạnh mẽ và kiên quyết.

Hồi nhỏ cậu ấy rõ ràng rất g/ầy yếu, không biết từ khi nào đã trở nên vạm vỡ như vậy.

Giờ đây, cậu ấy cũng không còn khiến tôi chán gh/ét nữa.

Nhìn nhiều cũng thấy khá thuận mắt phết.

Khi ánh mắt của Thẩm Gián chạm vào tôi, cậu ấy mỉm cười nhẹ.

“Anh, có thể ăn cơm rồi.”

“Ừ.”

Tài nghệ nấu nướng của cậu ấy cũng không tệ.

Lúc tôi ăn cơm, cậu ấy luôn đặt những món ngon ngay trước mặt tôi.

Tôi để ý thấy trên tai cậu ấy vẫn là cái máy trợ thính cũ.

Lần trước tôi làm rơi đã làm nó bị nứt ra, vẫn còn dùng được sao?

Theo lý mà nói, ông già là một người khá hào phóng, không thể nào mà không cho cậu ấy tiền.

Ánh mắt tôi lướt xuống người cậu ấy, phát hiện quần áo trên người cậu ấy đều khá rẻ.

Nhưng mỗi lần đến sinh nhật tôi, Thẩm Gián đều tặng những món quà rất đắt.

Sao cậu ấy lại không chịu tiêu tiền cho bản thân mình vậy?

Thấy tôi nhìn chằm chằm một lúc lâu, Thẩm Gián bỗng nhìn lại.

“Anh, sao anh cứ nhìn em mãi thế?”

“Không có gì.”

Thẩm Gián bóc tôm cho tôi, cười tươi vẻ nịnh nọt.

“Anh, ngủ trên sofa đ/au lưng lắm, tối nay có thể…”

“Không được, nếu ngủ không quen thì về ký túc xá đi.”

Thẩm Gián buồn bã cúi đầu:

“Không về.”

Trước khi đi ngủ, Thẩm Gián pha cho tôi một cốc trà an thần.

Mùi trà rất nồng.

Mấy ngày nay tôi lo lắng về cốt truyện game, mất ngủ mấy ngày liền.

Tối nay tôi lại ngủ rất ngon.

Chỉ là đêm nào cũng cảm thấy nóng, như thể đang nằm trên lò sưởi.

Tôi như quay trở lại vùng sa mạc khô cằn đó.

Có tiếng nói dụ dỗ tôi, chỉ cho tôi cách tìm ng/uồn nước.

“Há miệng

Ôm ch/ặt lấy tôi.

Nghe lời nào, nâng chân lên.”

Âm thanh bên tai ngày càng nặng nề.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta bỏ trốn rồi bị cấp trên cưỡng chế yêu

Chương 18
Tôi là một Beta, nhờ không bị pheromone ảnh hưởng mà vững vàng ngồi ở vị trí thư ký của Alpha aka công chính suốt năm năm liền. Người ngoài đều nói tôi là trường hợp đặc biệt. Nhưng tôi biết rõ, chẳng qua là vì Omega aka thụ chính trong cốt truyện vẫn chưa xuất hiện. Sau đó, khi Omega đó chính thức lộ diện, tôi lập tức nộp đơn từ chức, quay đầu bỏ chạy. Không ngờ, mới về quê được ba ngày, Alpha chính đã tìm tới tận cửa. Alpha đang rơi vào kỳ mẫn cảm hoàn toàn mất kiểm soát, nhốt tôi lên gác xép. Tôi đau đớn phản kháng, đổi lại chỉ là mấy vết cắn chằng chịt nơi sau gáy. Anh hạ giọng dỗ dành: "Bảo bối có biết không? Beta mà không ngoan ngoãn, sẽ bị bắt nạt đến mức biến thành Omega đấy."
27.04 K
10 Táng Thức Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tra công cũng phải sinh con sao

7
Tôi là một beta tra công trong một cuốn tiểu thuyết ABO, còn vợ Omega của tôi, Giang Diểu, là thụ chính. Tôi ghét bỏ cậu ấy, cũng không thể cùng cậu ấy vượt qua kỳ phát tình. Giang Diểu phải đi làm nuôi tôi, vì không có bạn đời an ủi nên vượt rào với cấp trên, diễn ra một mối tình cấm kỵ. Nhưng cốt truyện lại xảy ra chút sai lệch. Giang Diểu mỗi ngày đều hít tôi như hít mèo, hoàn toàn không có dấu hiệu ngoại tình. Thậm chí còn muốn dùng con cái để giữ chân tôi. Cậu ấy ôm lấy tôi, trong mắt ngấn lệ, tràn đầy cầu xin. “Chồng ơi, em sinh cho anh một đứa con được không, anh nhìn em một chút đi, yêu em một chút được không?” Tôi sợ đến mức suýt đi triệt sản. Sau đó cậu ấy nuốt thuốc, cưỡng ép bước vào kỳ phát tình, pheromone thanh ngọt tỏa ra, mang theo dục vọng bao bọc lấy tôi. “Vậy được rồi, chồng đến sinh em bé nhỏ cho em đi, em sẽ yêu nó giống như yêu anh.”
ABO
Boys Love
0