Vào đúng ngày hôn lễ diễn ra. Tôi ngắm nhìn người đàn ông anh tuấn rạng ngời đang đứng trước mặt mình, chẳng hiểu sao trong đầu lại lóe lên hình ảnh về một cuộc phỏng vấn của anh ở kiếp trước.

Trong lần phỏng vấn đó, MC chương trình đã hỏi anh liệu anh đã có người trong lòng hay chưa, anh đã dõng dạc trả lời là có.

Khoảng một thời gian rất dài sau đó, tất cả mọi người đều thi nhau đồn đoán xem rốt cuộc nhân vật thần thánh nào lại có thể làm lung lay được trái tim của vị Đại tá lạnh lùng kiêu ngạo này.

Chỉ là mãi đến cuối cùng cũng chẳng có một ai moi móc được bất kỳ dấu vết nào. Có ai ngờ được rằng nhân vật bí ẩn đó lại chính là tôi cơ chứ?

Ngoại truyện

Hàng xóm của Lục Nghiên là một cặp song sinh. Người anh thì điềm tĩnh ngoan ngoãn, còn người em lại ồn ào và hay làm lo/ạn.

Lục Nghiên là con một trong gia đình, bố mẹ anh đều là những trí thức bậc cao. Nên ngay từ khi còn nhỏ, anh đã được giáo dục rập khuôn vô cùng hà khắc. Điều đó đã gián tiếp khiến anh trở nên trưởng thành và chín chắn hơn hẳn so với những đứa trẻ cùng trang lứa.

Cũng bởi cái tính tình ông cụ non đó mà anh đ/âm ra khó hòa nhập, rất khó để chơi đùa tụ tập cùng đám trẻ con xung quanh.

Thế giới của những đứa trẻ vốn rất đỗi đơn giản và ngây thơ, đứa nào chịu chơi chung thì gọi là bạn bè, còn không chơi được với nhau thì nghỉ làm bạn.

Chính vì vậy, tuổi thơ của Lục Nghiên chẳng có lấy một mống bạn. Mà chỉ có mỗi Thẩm Quân là luôn lon ton chạy đến tìm anh, hết khoe khoang mấy món đồ chơi trẻ trâu rẻ tiền, thì lại bày trò hóa trang thành Thẩm Dục để lừa anh.

Lục Nghiên chẳng hiểu nổi tại sao mọi người lúc nào cũng không thể phân biệt được đâu là Thẩm Quân, đâu là Thẩm Dục. Anh thấy hai cái người này rõ ràng rất dễ nhận diện cơ mà, lần nào anh cũng có thể dễ dàng vạch trần lớp vỏ bọc ngụy trang của Thẩm Quân.

Chương 14:

Mấy lúc như thế Thẩm Quân sẽ lại làm mình làm mẩy gi/ận dỗi, nhưng lần sau cậu nhóc vẫn sẽ tiếp tục mò mặt đến, cứ như thể dư thừa năng lượng không xài hết vậy. Vừa ngây thơ trong sáng, lại vừa ồn ào đi/ếc tai.

Thời gian đầu Lục Nghiên thực sự thấy đứa nhóc này quá đỗi phiền phức, thế nhưng dần dà, anh lại quen thuộc với sự ồn ào ấy.

Anh thích trêu chọc gọi Thẩm Quân là đồ trẻ trâu ấu trĩ. Mỗi lần chọc cho đứa nhóc xù lông tức gi/ận anh lại cảm thấy vô cùng thú vị. Thẩm Quân là người bạn đồng hành duy nhất trong suốt thời thơ ấu của anh. Chỉ có điều sự thật này chỉ một mình anh hiểu rõ.

Bố mẹ Thẩm Quân khi ngồi tâm tình với bố mẹ anh tại nhà chưa từng giấu giếm suy nghĩ thật sự của bọn họ. Nên Lục Nghiên đã sớm biết rõ bố mẹ Thẩm Quân đặt nặng vấn đề giới tính đến mức nào.

Vì vậy, sự ghẻ lạnh mà Thẩm Quân phải hứng chịu sau khi phân hóa thành Beta hoàn toàn nằm trong dự liệu của anh. Chỉ là anh lấy đâu ra thân phận hay tư cách gì để bước tới an ủi cậu đây.

Lớn thêm chút nữa, Thẩm Quân cũng không còn lẽo đẽo bám theo chơi với anh nữa. Bản tính Lục Nghiên vốn khép kín trầm mặc, Thẩm Quân không đến, anh cũng sẽ chẳng đời nào chủ động đi tìm. Mối qu/an h/ệ của họ cứ thế nhạt nhòa dần theo năm tháng.

Năm mười hai tuổi Thẩm Quân bị tống vào trường nội trú, Lục Nghiên thậm chí đã lén tới ngôi trường đó xem thử. Điều kiện vật chất ở đó vô cùng tồi tàn khiến trong lòng anh vô cùng bức bối khó chịu. Nhưng anh cũng chỉ là một đứa trẻ, chẳng thể thay đổi được cục diện gì.

Hồi đó anh vẫn chưa hiểu được tại sao bản thân lại cảm thấy phẫn nộ trước những bất công mà Thẩm Quân phải gánh chịu đến thế.

Lục Nghiên cho đến tận năm mười lăm tuổi vẫn chưa có dấu hiệu phân hóa. Mặc dù được xếp vào phân lớp Beta, nhưng từ sâu thẳm trong lòng anh cũng đã tự mặc định mình là một kẻ tàn phế.

Xung quanh luôn tràn ngập những ánh mắt dị nghị và những lời đàm tiếu á/c ý. Lục Nghiên thừa nhận những năm tháng đó anh sống chẳng mấy dễ dàng gì.

Nhưng nhờ có tố chất tâm lý vững vàng, những trải nghiệm cay đắng này lại hóa thành viên gạch lót đường tạo nên thành công vang dội của anh ở tương lai.

Thật ra Thẩm Dục từng mượn cớ đỗ đại học âm nhạc để bày tỏ tình cảm với anh một lần. Lúc đó Lục Nghiên chưa phân hóa nên không thể ngửi được mùi pheromone. Và đó là lần duy nhất anh nhận nhầm Thẩm Quân và Thẩm Dục.

Sau này anh mới ngộ ra, không phải là do anh không nhận ra sự khác biệt. Mà là do tận đáy lòng anh vẫn luôn ấp ủ hy vọng người đang đứng trước mặt tỏ tình với mình là Thẩm Quân.

Anh cứ ngỡ Thẩm Quân ở bên Ứng Từ sẽ có một cuộc đời ngập tràn hạnh phúc, nhưng chẳng thể ngờ được rằng Thẩm Quân lại bỏ mạng dưới đáy biển sâu.

Bọn họ tìm ki/ếm th* th/ể cậu qua loa chưa đầy hai ngày đã vội vàng bỏ cuộc.

Lục Nghiên đã chi tiền thuê đội trục vớt chuyên nghiệp. Dù anh biết rằng hy vọng vô cùng mong manh, nhưng vẫn không ngừng đổ tiền vào với mệnh lệnh không được phép dừng việc trục vớt.

Sự ra đi của Thẩm Quân đã đẩy Lục Nghiên vào hố sâu của sự đ/au khổ tột cùng. Anh xót xa sợ Thẩm Quân ch*t mà không được nhắm mắt.

Lục Nghiên vốn là một kẻ theo chủ nghĩa vô thần chưa từng tin vào thần Phật. Thế nhưng vì hy vọng Thẩm Quân được mồ yên mả đẹp mà anh đã quỳ rạp trước mặt thần Phật để c/ầu x/in. Anh dập đầu c/ầu x/in hơn mười vị thần Phật, quỳ gối bò lên hàng ngàn bậc thang đ/á chỉ để c/ầu x/in một điều duy nhất là tìm lại được th* th/ể của Thẩm Quân.

Nào ngờ sau một giấc ngủ mê mệt, lúc tỉnh lại anh đã quay về quá khứ.

Khoảnh khắc đầu tiên bắt gặp hình bóng Thẩm Quân ở nhà họ Thẩm sau khi trọng sinh, Lục Nghiên đã hạ quyết tâm, kiếp này chắc chắn anh sẽ không nhường Thẩm Quân cho bất kỳ một ai khác.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
12 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm