Đúng bảy giờ tối, bầu trời phía trên khu vườn nhà họ Thẩm, nơi rộng lớn chẳng khác gì một bãi đáp trực thăng chuyên dụng bỗng vang lên tiếng động cơ gầm rú.
Cửa khoang mở ra, bước xuống trước là dàn trợ lý và bảo mẫu ăn mặc chỉnh tề, cung kính đón chờ một dáng người nhỏ xíu. Đó là Thẩm Minh Triệt. Thằng bé diện bộ vest phong cách quý tộc Anh cỡ nhỏ, lưng thẳng tắp, gương mặt nhỏ nhắn căng cứng đầy vẻ nghiêm nghị. Đôi mắt đen láy như hai viên hắc diện thạch quét một vòng quanh đám người đang đứng đón, rồi dừng lại chuẩn x/á/c trên người tôi.
Ánh mắt ấy chứa đầy sự dò xét, và hình như còn không thèm che giấu cả vẻ... chê bai?
Lúc này, tôi đang diện bộ đồ vải lanh mặc ở nhà từ sáng, chân xỏ dép bông hình thỏ xù xì, mặt mộc hoàn toàn, tóc tai thì búi tạm cho xong chuyện. Đứng giữa dàn gia nhân đồng phục chỉnh tề, thần sắc cung kính, tôi trông chẳng khác gì một diễn viên quần chúng đi lạc vào phim trường bom tấn.
“Cô là người phụ nữ mà ba tôi mới cưới à?” Thằng bé tiến lại gần, giọng nói trẻ thơ trong trẻo nhưng không có lấy một chút hơi ấm.
“Chào con, Minh Triệt. Cô là Tô Vãn.” Tôi cố nặn ra một nụ cười trông hiền lành và vô hại nhất có thể: “Con có thể gọi cô là dì Tô, hoặc... cứ gọi thẳng tên cũng được.”
Dù sao thì hai chữ “mẹ kế” nghe thôi đã thấy áp lực nghìn cân rồi.
Nó quan sát tôi một lượt từ đầu đến chân, khẽ chau mày: “Trông cô... chẳng có vẻ gì là lợi hại cả.”
Tôi chớp mắt hỏi ngược lại: “Ủa, sao lại phải lợi hại?” “Không lợi hại thì sao quản được tôi?”
Thằng bé nói bằng giọng hiển nhiên, thậm chí còn pha chút khiêu khích: “Dì trước bảo tôi phải ‘giữ quy củ’, kết quả bị con ‘Người Xanh’ tôi nuôi rượt chạy ba vòng quanh vườn đấy.”
Người Xanh?
Có phải con cự đà xanh nghe đồn có thể dài tới một mét rưỡi không?
Sống lưng tôi chợt lạnh toát. Nhìn khuôn mặt nhỏ đang cố gồng lên để tỏ ra hung dữ nhưng vẫn không giấu nổi nét non nớt, một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu tôi.
Tôi ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với nó, mặc kệ việc nó theo bản năng lùi lại đầy cảnh giác.
“Minh Triệt,” tôi hạ thấp giọng, làm ra vẻ thần bí: “Cô nói cho con nghe một bí mật này.”
Nó nghi hoặc nhìn tôi. “Thật ra... cô cũng chẳng muốn quản con đâu.” Tôi dang tay, bày ra dáng vẻ buông xuôi đầy chân thành: “Quản người khác mệt lắm. Con nhìn cô xem, cô giống kiểu người có đủ tinh lực để đi đấu trí với trẻ con à?”
Thằng bé ngây người, rõ ràng là bị "việt vị". “Cuộc sống lý tưởng của cô ấy mà,” tôi tiếp tục tung chiêu lừa, “là mỗi ngày ngủ cho đến khi tự tỉnh, muốn ăn thì ăn, muốn chơi thì chơi, xem phim, cày game, tốt nhất là chẳng có ai làm phiền.”
Minh Triệt hơi há miệng, có lẽ đây là lần đầu tiên nó nghe thấy cái gọi là tuyên ngôn “cá mặn hào môn” kiểu này.
“Cho nên,” tôi ghé sát hơn một chút, tung mồi nhử cuối cùng, “hay là mình lập thỏa thuận đi? Con chơi của con, cô chơi của cô. Chỉ cần không đ/ốt nhà, không tự đưa mình vào bệ/nh viện, còn lại thì tùy ý con. Phía ba con, cô sẽ bao che hết. Sao hả?”
Trong đôi mắt đen láy kia, lần đầu tiên xuất hiện sự do dự và lung lay. Sau vài giây im lặng, nó cố làm bộ người lớn, khẽ khắng giọng:
“Vậy, ngoéo tay?”
“Ngoéo tay thắt cổ, trăm năm không đổi!”
Tôi đưa ngón út ra, móc lấy ngón tay bé xíu, mềm mềm của nó. Quản gia Phúc Bá đứng cạnh tròn xoe mắt sau cặp kính, còn Trần Phong — người vốn mặt sắt đen sì cũng để lộ một vết rạn nhỏ trên biểu cảm.
Đêm đó, Thẩm Dật bận họp xuyên quốc gia tới tận rạng sáng mới về. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy nệm bên cạnh lún xuống, một cánh tay mang theo hơi lạnh vòng qua eo mình.
“Minh Triệt... thế nào rồi?” Giọng anh khàn khàn vì mệt mỏi.
“Khá ổn,” tôi rúc sâu vào ng/ực anh tìm tư thế thoải mái nhất, lầm bầm đáp: “Thằng bé khá ngoan, không thả thằn lằn cắn người.”
Hình như anh khẽ cười, cằm cọ nhẹ lên đỉnh đầu tôi: “Vậy thì tốt. Vất vả cho em rồi, Vãn Vãn.”
“Không vất vả...” tôi lầm bầm trước khi chìm vào giấc ngủ: “Chỉ là số khổ... gặp phải hai cha con khó nhằn nhà các anh thôi.”
Chiến lược “nuôi con kiểu mặc kệ” của tôi chính thức được triển khai từ đó.