Từng bước không rời

Chương 18

26/07/2025 19:58

Bước vào cửa suốt đường không thấy bóng người, tôi h/oảng s/ợ đến ch*t, leo lên lầu vất vả lắm mới nghe thấy tiếng dì Mai, vừa định lên tiếng thì Chu Kiều đã mở toang cửa phòng làm việc.

"Anh thật là——"

"Đừng kêu nữa, lát nữa kêu sẽ hay hơn."

Chu Kiều đẩy tôi dựa vào cánh cửa, giơ tay gi/ật dây vòng chặn cắn.

Sợi dây buổi sáng tôi đã buộc ch/ặt chẽ, giờ bị anh dùng tay không x/é đ/ứt ngay.

Cạch——

Mặt kim loại rơi xuống đất, tiếng vang trong trẻo lăn xa.

Viền da để lại vết hằn trên sống mũi cao của anh, anh không để tâm ấn nhẹ, rồi thuận tay nâng cằm tôi lên.

Lần này, tôi không cản nổi.

Mùi gỉ sắt lập tức tràn ngập cả khoang mũi.

Bị hôn đến nghẹt thở, tôi gắng sức giơ tay, t/át anh một cái.

Chu Kiều đứng im như tượng.

Tôi t/át thêm một cái nữa, hoàn toàn vô dụng.

Anh nửa cười nửa không cúi mắt nhìn tôi, "Thở đủ chưa?"

Không đợi tôi trả lời, lại hôn xuống dữ dội.

Nhận ra càng t/át anh càng cuồ/ng nhiệt, tôi không dám t/át nữa.

Cũng chẳng còn sức mà t/át.

Anh bế tôi lên, gạt đống đồ đạc lộn xộn trên bàn làm việc sang một bên.

Tôi nhân cơ hội định chạy, trong lúc luống cuống không biết bấm trúng thứ gì, giọng nói trầm khàn vang lên trong phòng làm việc.

"Hình như, tôi đã thích ông chủ của mình."

Cả hai người đều sững sờ trong chốc lát.

Bởi câu nói này không phải từ Chu Kiều đang mất kiểm soát trước mặt.

Mà là từ đoạn ghi âm ba tiếng mà tôi chưa nghe.

Tôi bị anh nắm cổ chân kéo lại, "Em điều tra tôi?"

Đầu óc rối bời không biết nên nói gì.

Anh thích tôi?

Không không không, bây giờ phải phản kháng ngay, nếu cứ tiếp tục thế này, chắc chắn tôi sẽ bị anh cưỡ/ng b/ức đ/á/nh dấu.

… Anh thích tôi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
11 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm