Suy đoán được chứng thực, ta chấn động vô cùng.
Thú Long Dương ở Nam Sở bị coi là điều cấm kỵ, vậy mà ở Tây Lương lại thịnh hành đến thế?
Hoàng đế Tây Lương thích nam nhân.
Đại tướng quân Đới Vệ yêu hoàng đế Tây Lương.
Hoàng đế lại nuôi không ít nam sủng, thậm chí còn từng có qu/an h/ệ với vị thừa tướng đã có gia đình là Xuân Thân Quân.
Ôi chao.
Qu/an h/ệ nhiều góc phức tạp thật!
Ta đang nghe đến hăng say, chẳng ngờ vì kích động quá mức, bàn tay vô thức dùng sức, trực tiếp đẩy ngã tấm bình phong.
Ánh mắt Cao Sùng sắc bén như hổ báo.
Ánh mắt gh/en gh/ét đỏ ngầu của Đới Vệ.
Cả hai đồng loạt nhìn sang ta.
Ta x/ấu hổ sờ mũi, cảm thấy lúc này nói gì cũng chẳng thuyết phục.
“Ta đi ngoài vừa trở về, không phải cố ý nghe lén đâu.”
“Đêm đã khuya.”
Cao Sùng lạnh nhạt lên tiếng.
“Đới tướng quân, lui về nghỉ ngơi đi.”
Đới Vệ cáo lui.
Ta bước tới ghế chủ vị trong trướng, theo thói quen ngồi xuống, rót một chén trà.
Trà vừa vào miệng, còn chưa kịp nuốt, đã nghe một tiếng quát lớn.
“Hoàng Phủ Vũ!”
“Ngươi càng ngày càng phóng túng rồi!”
Ta sửng sốt hồi lâu mới phản ứng lại, vội vàng đứng lên.
“Bệ hạ, ta quen rồi, xin lỗi.”
Chuyện này cũng chẳng thể trách ta.
Ta sinh ra đã là hoàng t.ử hoàng tôn.
Chỉ cần không ở trước mặt trưởng bối hoàng thất, đi đâu cũng có người vây quanh tâng bốc, đến nơi nào cũng ngồi chủ vị, lâu ngày thành thói quen, nhất thời thật sự sửa không được.
Cao Sùng nhìn ta, cười lạnh rồi quay người về giường.
“Qua đây bôi t.h.u.ố.c cho quả nhân.”
Sau khi giúp hắn thay th/uốc, ta nhìn những vết thương lớn nhỏ chằng chịt trên thân thể uy mãnh ấy, bỗng cảm thấy mình quả thật chẳng khác gì s/úc si/nh.
Lúc hắn trọng thương đến thế, rốt cuộc ta đã nhẫn tâm thế nào mới có thể cưỡng ép hắn?
Ta chân thành nói:
“Bệ hạ, ta sai rồi.”
Hắn nhắm mắt cười nhạt.
“Sai ở đâu?”
“Ta không nên nhân lúc người gặp nguy mà cưỡng ép người.”
Ta nói tới đây lại cố nghĩ tới những chuyện thương tâm trong đời, ép ra vài giọt nước mắt, giọng cũng cố tình trở nên đáng thương hơn.
“Chỉ vì ta quá thích bệ hạ, nóng lòng đến mức chẳng chờ nổi một khắc…”
Hắn lười biếng mở mắt nhìn ta.
Bộ dạng cuồ/ng ngạo như sư t.ử vừa tỉnh giấc.
“Đã biết sai rồi, vậy dùng quãng đời còn lại ở bên quả nhân để bồi thường đi.”
“Quãng đời còn lại dài quá.”
Ta than thở.
“Huống hồ mười năm hai mươi năm sau, dung nhan ta già đi, sắc suy ái nhạt, bệ hạ chắc cũng chẳng còn thích ta nữa.”
Cao Sùng tự lấy chén trà bên cạnh giường uống một ngụm, bình thản nhìn ta.
“Một ngày phu thê trăm ngày ân.”
“Quả nhân không phải kẻ bạc tình bạc nghĩa.”
“Cho dù sau này ngươi sắc suy ái nhạt, quả nhân cũng sẽ nuôi ngươi đến già.”
“Nhưng ta là Giang Nam Vương của Nam Sở.”
Ta nghe hắn nói xong lập tức bắt đầu thương lượng, cố tìm một con đường đôi bên đều có thể chấp nhận.
“Bệ hạ là quân chủ một nước, ta cũng có đất phong của mình.”
“Hay là để ta làm tri kỷ nam nhân của bệ hạ ở Nam Sở đi?”
“Bệ hạ nhớ ta, ta nhớ bệ hạ, chúng ta có thể gửi thư cho nhau.”
“Nếu nhớ đến không chịu nổi, còn có thể vượt nghìn dặm gặp nhau.”
“Lãng mạn biết bao.”
“Đẹp đẽ biết bao!”
Cao Sùng dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn ta.
Hắn đặt chén trà xuống.
“Quả nhân suýt quên ngươi còn là vương gia Nam Sở.”
“Nhưng nhìn Giang Nam bị ngươi cai trị thành bộ dạng dân chúng lầm than ấy, vị trí Giang Nam Vương của ngươi e rằng cũng ngồi chẳng được bao lâu.”
“Năm nay Giang Nam gặp thiên tai, mấy năm tới lương thực Nam Sở chắc chắn thiếu hụt.”
“Nếu quả nhân là hoàng đế Nam Sở, chỉ h/ận không thể g.i.ế.c ngươi để hả gi/ận.”
“Đừng nghĩ tới việc tiếp tục làm Giang Nam Vương nữa.”
“Theo quả nhân về Tây Lương tránh họa.”
“Ngươi c/ứu quả nhân một mạng, quả nhân c/ứu ngươi một mạng, coi như hòa nhau.”
Lời hắn nói quả thật có lý.
Nhưng cho dù hoàng huynh thật sự muốn c.h.é.m đầu ta, đó cũng là vì ta thất trách, tội đáng phải chịu.
Đầu lìa khỏi cổ vẫn còn tốt hơn theo Cao Sùng về vương cung Tây Lương làm nam sủng, để thiên hạ cười nhạo ta, cười nhạo hoàng thất Nam Sở.
Ta hy vọng hắn có thể thả mình về Giang Nam, nhưng không thể nói thật suy nghĩ ấy.
Chỉ có thể giả vờ lo nước thương dân.
“Thiên tai Giang Nam nghiêm trọng như vậy, ta có lỗi với bách tính.”
“Ta vẫn muốn trở về xem mình còn có thể làm gì cho họ.”
“Ồ?”
Cao Sùng ung dung nhìn ta.
“Kho lương cũng mở rồi.”
“Tham quan cũng trị rồi.”
“Vùng thiên tai cũng tự mình đi rồi.”
“Không biết Giang Nam Vương của quả nhân còn nghĩ ra kế sách gì để xoay chuyển tình thế?”
Ta im lặng rất lâu.
Ồ.
Xin tha thứ cho cái đầu lớn lên trên mảnh đất hoàng gia màu mỡ nhưng lại thành một khúc gỗ của ta.
Cuối cùng ta vẫn bị ép đi cùng Cao Sùng tới Tây Lương.
Phong thổ Tây Lương khác hẳn Nam Sở.
Dọc đường ta nhìn đông nhìn tây, thấy gì cũng mới lạ, đến mức đôi lúc quên mất mình đang là tù nhân của Cao Sùng.
Lúc ấy đang là giữa mùa đông.
Nam Sở đã mặc áo lông, ngồi quanh lò sưởi.
Thế nhưng Tây Lương lại ấm áp đến khó tin.
Ta nhìn dãy núi phía trước trùng trùng điệp điệp, mây m/ù quấn quanh như tiên cảnh, lập tức ghé sát cửa xe nhìn đến mức quên cả chớp mắt.
“Cái hồ kia sao xanh như bảo thạch vậy?”
“Trời ơi!”
“Đới tướng quân, bánh nếp ngươi vừa m/ua ngoài chợ ngon quá!”
Ta ríu rít suốt đường.
Tướng sĩ chẳng ai buồn đáp lại.
Đới Vệ thỉnh thoảng lại trợn mắt nhìn ta, rõ ràng cảm thấy ta quá ồn.
Cao Sùng thì lại cười ha hả, thậm chí còn đưa tay xoa đầu ta như xoa trẻ con, hoàn toàn chẳng có vẻ khó chịu.