Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 1184: Những chiếc chìa khóa hội tụ

05/03/2025 16:43

Khâu Mỹ Vi dặn dò Lục Thiếu Du.

- Vâng, tiểu tế sẽ cẩn thận.

Lục Thiếu Du gật đầu nói.

- Cẩn thận một chút.

Bạch Linh ngẩng đầu, trong ánh mắt lạnh lẽo như băng kia chỉ có khi nhìn về phía Lục Thiếu Du mới có một tia ôn nhu.

- Được.

Lục Thiếu Du gật đầu rồi khẽ cười. Chân khí dưới chân bùng ra. Thân hình lập tức như một đầu diều hâu vỗ cánh nhanh chóng thả người nhảy lên không trung.

- Tiểu tử này, Phù Quang Lược Ảnh của Vân Dương Tông đã thi triển lô hỏa thuần thanh, không tệ, không tệ.

Vân Khiếu Thiên chắp tay nói.

Thân ảnh Lục Thiếu Du giống như diều hâu, nhanh như thiểm điện lướt lên đỉnh núi. Ngọn núi cao vút trong mây, dùng tốc độ của Lục Thiếu Du hiện tại cũng phải một lát sau mới lên được tới đỉnh núi.

Trên đỉnh Cự Nham, lúc này khắp nơi đều là những hòn đ/á kỳ lạ. Trên đỉnh núi có những đám mây cao ngất, ngẩng đầu nhìn lên lập tức có cảm giác giống như những ngôi sao đang ở ngay trên đỉnh đầu. Phía dưới chân là mây m/ù cuồn cuộn.

Sưu.

Lục Thiếu Du đáp xuống một tảng đ/á trên đỉnh núi. Tiểu Long trên vai hắn lúc này đang dùng ánh mắt cảnh giác liếc nhìn bốn phía. Thế nhưng cũng không phát hiện ra cái gì. Lúc này trên ngọn núi cũng không có một ai.

Sưu.

Ngay khi Lục Thiếu Du đáp xuống tảng đ/á kia một lát, lập tức có một đạo thân ảnh từ dưới ngọn núi lướt lên, thân thể giống như một con chim mang theo khí thế kinh người nhanh chóng đáp xuống phía đối diện Lục Thiếu Du. Sau khi đáp xuống, ánh mắt của người này nhanh chóng nhìn sang Lục Thiếu Du.

- Vũ Vương.

Lúc này Lục Thiếu Du cũng đang đ/á/nh giá đối phương. Người này mặc trường bào, thế nhưng trên đầu lại đeo mặt nạ cho nên không nhìn thấy khuôn mặt. Từ khí tức đối phương tiết ra ngoài lúc này Lục Thiếu Du cũng có thể nhận ra, thực lực người này đã tới cấp bậc Vũ Vương.

Hai người ở phía xa nhìn nhau đều không nói tiếng nào. Thế nhưng lúc này dưới ngọn núi một lần nữa lại có một tiếng x/é gió vang lên. Lập tức có một đạo thân ảnh mềm m/ại, xinh đẹp đáp xuống tảng đ/á.

Người vừa xuất hiện này thân thể mềm mại uyển chuyển, trên người mặc một bộ váy đỏ như lửa. Trên mặt cũng mang theo một mặt nạ màu đỏ. Lục Thiếu Du không có cách nào hoàn toàn nhìn ra khí tứ của người này rốt cuộc đã tới cấp độ nào.

Ba người nhìn nhau, tạo thành một hình tam giác, nhanh chóng đ/á/nh giá hai người còn lại. Lúc này Lục Thiếu Du cảm giác được sự biến hóa trong nhẫn trữ vật của mình. Trong chiếc nhẫn trữ vật ẩn dấu kia, chìa khóa của Huyền Thiên bí cảnh bắt đầu tràn ra một cỗ quang mang. Có một lực lượng vô hình trong đó dường như đang liên hệ với nhau.

- Xem ra ba người chúng ta đều có được một chiếc chìa khóa của Huyền Thiên bí cảnh.

Người mang mặt nạ mặc trường bào kia toàn thân run lên, lúc này hắn cũng đã cảm nhận được sự biến hóa trên người mình.

- Khanh Khách. Xem ra ba người chúng ta đều có chìa khóa, không biết là ai hẹn ta tới.

Thân ảnh xinh đẹp uyển chuyển kia lập tức cười một tiếng, ánh mắt nhanh chóng nhìn về phía Lục Thiếu Du cùng thân ảnh mặc trường bào mang mặt nạ kia.

- Trên người các ngươi có ba chiếc chìa khóa vậy thì nhanh chóng hợp nhất để lấy được tin tức Huyền Thiên bí cảnh. Một khi hợp nhất thì cơ hội khó cầu. Nếu như không có ta, ta thấy chư vị cũng không có cơ hội biết rõ, rốt cuộc là những ai đang giữ hai chiếc chìa khóa còn lại a.

Lúc này một thanh âm đột nhiên vang lên, thế nhưng lại không thấy bóng dáng người này.

- Là ai?

Thanh âm này vang lên khiến cho trong lòng ba người lập tức cảnh giác. Ánh mắt Tiểu Long lập tức nhìn về phía một tảng đ/á cách đó không xa.

- Ba vị không cần tìm, ta không có ở trên ngọn núi này. Hiện tại ta cùng các ngươi nói chuyện là thông qua một ngọc giản bằng linh h/ồn mà thôi. Một chút th/ủ đo/ạn vậy tuy rằng đặc biệt, thế nhưng nói trắng ra cũng không khó khăn bao nhiêu. Ba vị hiện tại hợp nhất ba chiếc chìa khóa Huyền Thiên bí cảnh đi. Về phần ta là ai, các ngươi cũng không cần biết rõ. Chỉ là người sắp xếp các ngươi hợp nhất ba chiếc chìa khóa mà thôi.

Thanh âm vừa dứt rồi lập tức biến mất.

Ba người nhìn nhau, một lát sau, thân ảnh xinh đẹp kia cười khanh khách một tiếng rồi nói:

- Khanh Khách. Ta có cảm ứng ba chiếc chìa khóa này phân biệt nằm trên người chúng ta. Không bằng ba người chúng ta hợp nhất ba chiếc chìa khóa để thu được tin tức nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh. Các ngươi thấy thế nào?

- Ta không có ý kiến. Trước tiên nhanh chóng hợp nhất ba chiếc chìa khóa để tìm nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh. Các hạ có phải là Lục Thiếu Du mấy ngày nay làm thành Cự Giang xôn xao không? Quả thực là có ý tứ.

Thân ảnh mặc trường bào liếc nhìn Lục Thiếu Du rồi nói.

- Nếu như hai vị đã đồng ý, ta cũng muốn biết nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh cho nên tự nhiên sẽ không phản đối.

Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, hai người này đều mang theo mặt nạ, hắn cũng không có cách nào biết rõ thân phận, quả thực lần này hắn đã chịu thiệt.

- Theo ta được biết. Ba chiếc chìa khóa này hội tụ lại là có thể biết được nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh. Vậy thì nên bắt đầu thôi. Về phần ai có thể thu được bảo tàng do Huyền Thiên môn mấy ngàn năm trước lưu lại thì phải dựa vào vận khí.

Nữ tử mặc bộ váy đỏ mỉm cười, thủ ấn được kết, một chiếc chìa khóa nhanh chóng xuất hiện trong tay nàng.

Lục Thiếu Du nhìn vào trong tay nàng, chiếc chìa khóa này giống như chiếc chìa khóa trong tay hắn như đúc. Lúc này phía trên chiếc chìa khóa có một cỗ khí tức nhàn nhạt đang tràn ra. Bên trên phát ra quang mang.

Sưu.

Người mặc trường bào mang mặt nạ kia lúc này cũng nhanh chóng lấy ra một chiếc chìa khóa giống như đúc, bên trên tràn ngập quang mang. Lúc này hai chiếc chìa khóa trong tay hai người nhảy lên, quang mang càng ngày càng thịnh.

Nhìn thấy hai chiếc chìa khóa này, trong nội tâm Lục Thiếu Du cực kỳ kích động. Quả thực là có đủ ba chiếc chìa khòa. Tiếp theo, Lục Thiếu Du nhanh chóng đem chiếc nhẫn chìa khóa của mình xuất ra.

Chiếc chìa khóa này xuất hiện, lúc này dường như nó cũng đã sớm có cảm ứng, quang mang b/ắn ra bốn phía. Một cỗ khí tức cổ xưa nhanh chóng tràn ra.

Lúc này ba chiếc chìa khóa trong tay ba người đều bắt đầu nhúc nhích. Dường như có một loại lực lượng vô hình đang dẫn dắt ba chiếc chìa khòa.

- Hai vị, nhanh hội tụ ba chiếc chìa khóa lại.

Nữ tử có thân thể mềm mại kia yêu kiều quát lên một tiếng, thủ ấn nhanh chóng được kết. Lập tức đem chiếc chìa khóa trong tay ném lên không trung.

Sưu.

Thân ảnh mặc trường bào đeo mặt nạ kia cũng nhanh chóng kết thủ ấn, ném chìa khóa lên không trung.

- Đi.

Lục Thiếu Du không chút do dự, ba chiếc chìa khóa hội tụ lại mới thu được tin tức nơi hạ lạc của Huyền Thiên bí cảnh, bỏ qua cơ hội này muốn tìm được cơ hội khác cực kỳ khó. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn lên không trung, tay áo vung lên, chiếc chìa khóa trong tay nhanh chóng bay lên không trung.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0