Trống da người 2

Chương 3

12/01/2024 21:48

Lúc này, một giọng nói thô lỗ của đàn ông vang lên từ phía sau.

"Giữa người thân chúng ta, nói tiền nong tổn thương tình cảm biết bao nhiêu?”

Quay đầu lại nhìn, người nói không ai khác là chú cả tôi, Lương Nghị.

Dưới cánh tay ông ta có kẹp một cái túi da, ưỡn cái bụng bia, trông có vẻ là vừa trở về.

Không khí trong phòng khách ngay lập tức nhuốm mùi rư/ợu nồng nặc.

Cùng với mùi son phấn có hơi rẻ tiền.

Tôi khẽ nhăn mày, theo bản năng quan sát khuôn mặt của ông ta.

Sắc mặt tái nhợt, hai mắt đờ đẫn, hốc mắt trũng sâu… trông vô cùng yếu ớt không thể yếu hơn được nữa.

Tôi nhớ lại mẹ tôi từng nói với tôi, con người Lương Nghị, rư/ợu chè gái điếm c/ờ b/ạc cái gì cũng tinh thông. Tuy rằng trình độ văn hóa không cao nhưng không thể nào cưỡng lại vận may của người ta được, nên ông ta đã đào được một mạch mỏ than dưới phần m/ộ tổ tiên rồi trở thành ông chủ mỏ than.

Sau khi nhặt được cái bánh từ trên trời rơi xuống này, Lương Nghị càng thêm suồng sã.

Mười năm trước mỏ than của ông ta đã xảy ra chuyện, ch*t hơn mười công nhân, ông ta liên hệ khắp nơi tìm luật sư, sau việc không những không tiến hành bồi thường cho người nhà công nhân, còn kêu người đến tận nhà những người không phục đá/nh một trận, đe dọa nếu còn dám đòi tiền thì sẽ đá/nh ch*t đối phương.

đá/nh giá của tôi đối với việc này là: Hai vợ chồng Lương Nghị và cô cả tôi quả thật xứng đôi vừa lứa, trời sinh thành đôi.

"Chú cả à, lời không phải nói như vậy, anh em ruột th!t còn phải rõ ràng tiền nong, càng huống hồ đây còn là vụ làm ăn đầu tiên của cháu sau khi xuống núi. Hai người không đồng ý tính đơn hàng cho cháu là muốn để cháu mở đầu không suôn sẻ hay sao? Nếu như là vậy, thế thì sau này nhà hai người mà có xảy ra chuyện gì nữa thì đừng đến tìm cháu nhé.” Tôi không đổi sắc mặt, nói đâu ra đấy.

"Con nhóc con này, sao lại không nghe lọt lời hay thế hả? Chú đây là suy nghĩ cho tình cảm thân thích của chúng ta…”

Ông chú còn chưa dứt câu thì đã bị cô cả tỏ ra sợ hãi kéo đi.

"Được rồi được rồi, đừng nói nữa. Nó muốn thì cho nó đi! Nhà chúng ta cũng không thiếu mấy đồng này, đừng để đến lúc hễ nó không vui là lại ném cái thứ tà m/a gì đó vào nhà chúng ta.” Sau đó bà ta lại thì thầm nói tiếp một câu: “Nghèo hèn kiết x/ác, xui xẻo!”

Tạ Vi ở phía sau có hơi bất bình, nhưng tôi cũng chỉ coi như không nghe thấy.

"Tối nay sẽ chuyển tiền vào thẻ mày, nếu mày không có chuyện gì thì mau đi đi." Chú cả không tốt đẹp gì nói.

Tôi cười hì hì mấy tiếng.

Thực ra cũng không có chuyện gì đáng để vui vẻ cả, chỉ đơn giản là muốn chọc hai người này mà thôi.

Hai người bọn họ không thoải mái thì tôi mới thoải mái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0