Ban ngày mọi người đều đi ngủ bù, anh Chu và đồng bọn tưởng không có ai trông coi nên bỏ chạy hết tốc lực.

Tôi ngồi trên ngọn cây nhìn bọn họ luẩn quẩn trong rừng.

Cây cổ nghiêng hình chữ L bọn họ đi qua mười tám lần.

M/ộ của m/a q/uỷ bọn họ giẫm lên hơn hai mươi lần.

Đó là yêu quái nghìn năm tuổi, tôi chỉ có thể nói: Cầu trời phù hộ các người thôi.

Đoàn người chạy từ sáng đến tối, cuối cùng kiệt sức ngồi bệt xuống đất, gương mặt ngơ ngác đầy sợ hãi.

Núi Ai Lao, vào thì dễ nhưng ra thì khó.

Đêm xuống, chợ núi Ai Lao lại nhộn nhịp.

Đêm nay mọi người cởi bỏ lớp ngụy trang, hiện nguyên hình yêu quái.

Anh Chu và đồng bọn bị bắt từ khắp nơi trong rừng về, khuôn mặt điển trai của Chúc Thư Châu giờ đầy thảm hại.

Nhìn thấy tôi, ngoài sợ hãi còn có vẻ oán h/ận.

"Chị ơi, nơi này đ/áng s/ợ quá, chị đưa em ra ngoài được không?"

"Được chứ, nhưng chú bác và bố em sắp tới đoàn tụ với em rồi, em không đợi họ sao?" Tôi nói với vẻ tiếc nuối.

Chúc Thư Châu ngây người nhìn tôi, dường như không hiểu ý tôi.

Vài giây sau, cậu ta chợt hiểu ra liền lao đến quỳ dưới chân tôi: "Chị ơi đừng, em xin chị tha cho họ, bắt em làm gì cũng được".

"Thật sao? Cái gì cũng được?" Tôi hiện nửa hình yêu quái, đầu đầy cành cây xanh lá ngồi xổm nhìn cậu ta.

Lúc này khí đ/ộc từ người cậu ta vô cùng nồng nặc, tôi tham lam hít vào bụng từng ngụm lớn.

Thấy chưa, con người luôn miệng nói một đằng làm một nẻo.

Bầu trời đột nhiên vang lên tiếng sấm n/ổ, các yêu quái đồng loạt ngẩng đầu, trong mắt nhau đều thấy vui mừng.

Sau đó tôi hiện nguyên hình cây Sơn Trà, Chúc Thư Châu ngước nhìn tôi với vẻ kinh hãi khi thấy tôi dần lớn lên, cành cây thân gỗ không ngừng mở rộng ra bốn phía.

Đến khi lá cành của tôi phủ kín cả ngọn núi Ai Lao mới dừng lại, ngoài rìa núi một nhóm nam nữ đang tiến vào trung tâm núi.

Tôi giơ một cành cây nâng Chúc Thư Châu lên không trung: "Thấy chưa? Bố và chú bác của em đều ở đó kìa".

Chúc Thư Châu sợ hãi đến mức không thốt nên lời, chỉ biết lắc đầu.

Sấm sét tiếp tục giáng xuống, từng đợt từng đợt trên bầu trời núi Ai Lao.

Dù những người này đều là kẻ cực á/c, nhưng nhân quả luân hồi của thế gian, tôi dùng một nghìn lẻ một linh h/ồn để trấn áp đ/ộc chướng núi Ai Lao, rốt cuộc là trái với đạo trời.

Những người này vĩnh viễn không còn cơ hội luân hồi.

Trái với thiên đạo, quả báo này phải có kẻ gánh chịu.

Sự kiên nhẫn của tôi dần cạn kiệt, vô số cành cây như xúc tu vươn ra ngoài.

Như rắn bò xuất hiện bên cạnh nhóm người ngoài rìa, đá/nh hơi kỹ mùi trên người họ.

Toàn là những kẻ cực á/c thượng hạng.

Ổn rồi.

Chắc ăn rồi.

Cành cây như cần câu thu về, móc lấy bọn họ bay lên không trung.

Trong rừng vang khắp nơi những tiếng hét thất thanh.

Các yêu quái vây thành vòng tròn reo hò ở quảng trường chợ, từ trên trời người rơi xuống như bánh bao.

Từng người một k/inh h/oàng, từng khuôn mặt khủng bố tuyệt vọng y như nạn nhân bọn họ từng h/ãm h/ại.

Tôi thu hình cây về dạng người, cẩn thận đếm lại số lượng.

Thấy tôi đếm đi đếm lại ba lần với vẻ mặt âm trầm, bố tôi kéo tay tôi: "Thôi đừng đếm nữa, Như Chi, một ngàn người, còn thiếu một".

Tôi suýt nữa phát đi/ên khi đã ở bờ vực thành công.

Chúc Thư Châu khóc như mưa, liên tục c/ầu x/in tôi tha mạng.

Còn thiếu một người, phải không?

Tôi muốn biết kẻ cuối cùng này đang trốn ở đâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7