Beta Trong Truyện ABO

Chương 6

20/09/2025 16:00

Không biết nói thì đừng có nói... Tôi lườm hắn một cái trong bụng, mặt lạnh như tiền đáp: "Thưa sếp, trẻ mồ côi cũng có bạn bè."

Mạnh Cửu An là tay chính trị gia bẩm sinh, lòng dạ kín như tổ ong, chẳng chịu thân thiết với ai, còn cô đ/ộc hơn cả tôi.

Trước khi hắn kịp chất vấn tiếp, tôi đã nhanh miệng chặn họng: “Tôi còn phải đi kiểm tra quân đội và trang bị, xin phép lui xuống trước."

"Minh Chiêu!"

Tôi giả đi/ếc trước tiếng gọi của Mạnh Cửu An, lảng vảng khắp các phòng ban cho hết buổi sáng. Đến trưa, máy thông tin "ting" một tiếng, Mạnh Cửu An hỏi: "Hôm nay ăn gì?"

Kéo xuống dưới là tin nhắn của Cố Ánh Nam: "Tiểu Chiêu, hôm nay nhà ăn có món thịt bò hầm cậu thích!"

Cậu ấy gửi kèm tấm ảnh chụp.

Tôi hồi đáp: "Đến ngay."

Bạn mới đến, đương nhiên phải đi cùng cậu ấy chứ! Ai thèm ăn cơm với cấp trên!

Bước vào nhà ăn viện nghiên c/ứu, Cố Ánh Nam đã xúc cơm ngồi chờ sẵn. Tôi liếc mâm cơm trên bàn, ngạc nhiên: "Giỏi quá nhỉ Tiểu Cố, xúc nhiều thế?"

Tôi vẫn nhớ hồi xưa Cố Ánh Nam tranh thức ăn thừa còn không nổi.

Cố Ánh Nam ngượng ngùng cười: "Tới sớm chút thôi."

Tôi đảo mắt nhìn quanh - đâu còn sớm nữa, nhà ăn đã chật kín người. Kỳ lạ là bàn này chỉ có hai chúng tôi. Vài người thấy chỗ trống định lại ngồi, nhưng nhận ra Cố Ánh Nam liền biến sắc, vội vàng quay đi. "Cậu bị tẩy chay à?" Tôi nghi ngờ hỏi.

Cố Ánh Nam khẽ thở dài: "Không..."

Nhìn bộ dáng này chắc là có rồi.

"Không sao, họ tẩy chay cậu thì cậu cũng tẩy chay lại." Tôi nhướng mày tỏ ra rất thoáng.

Bữa trưa vui vẻ như hồi ở hành tinh rác, tôi nói gì Cố Ánh Nam cũng tiếp được vài câu.

Thấy tôi đứng dậy, Cố Ánh Nam vội hỏi: "Chiều có ăn ở đây nữa không?"

"Chiều phải xuất quân rồi!" Tôi lắc đầu từ chối. Đợi một lát nữa chắc Mạnh Cửu An gọi ch/áy máy thông tin tôi mất!

Gặp lại Mạnh Cửu An, hắn lải nhải "kết tội" tôi bỏ rơi hắn đi ăn một mình, đại ý là:

"Sao không ăn cùng tôi?" Giọng hắn pha chút ấm ức.

Tôi nổi da gà, gh/ê t/ởm ngả người ra xa: "Thưa sếp, tôi tin anh có khả năng tự xúc cơm!"

Mạnh Cửu An mặt xị xuống, đến tận trước giờ diễn thuyết xuất quân cũng không nói với tôi lời nào.

Tôi đứng sau cánh gà nhìn bóng lưng cao vút trên khán đài, vai rộng eo thon, cử chỉ đầy uy tín. Không cần nghe nội dung, chỉ nhìn ánh mắt ngưỡng m/ộ của đám đông cũng đủ biết - bài phát biểu của hắn rất xuất sắc!

Bài diễn văn kết thúc, quảng trường rộng lớn vang dội tiếng hô vang, vô số bó hoa ném lên không trung. Tiếng reo hò dần đồng nhất: "Mạnh Cửu An!"

Không lâu sau, phi thuyền khởi hành. Tôi đứng cạnh Mạnh Cửu An, cúi mắt nhìn hành tinh xanh biếc dần thu nhỏ.

"Cậu không có gì muốn nói với tôi sao?" Mạnh Cửu An cuối cùng không nhịn được nữa.

Tôi ngớ người ngẩng đầu: Nói gì cơ? Không nói tôi còn đỡ mệt hơn!

Mạnh Cửu An nhíu mày: "Sao cậu nói chuyện với Omega kia nhiều thế?"

Nghe vậy tôi chợt hiểu - hắn đang giám sát tôi.

"Thưa sếp, anh quá quan tâm đến đời tư của cấp dưới rồi đấy." Tôi cảm thấy khó chịu với việc bị giám sát, nhưng cũng hiểu đó là điều dễ hiểu.

Xét cho cùng tôi nắm giữ nhiều bí mật, "kiềm chế lẫn nhau" là th/ủ đo/ạn muôn thuở. Nhưng hỏi những chuyện vặt vãnh lại xâm phạm riêng tư thì thật không dễ chịu, y như tôi ngoại tình vậy!

"Quan tâm cấp dưới không được sao?" Mạnh Cửu An cười khẽ, "Nhân tiện có người hỏi thăm cậu đấy."

"Xin sếp nhất định phải từ chối." Tôi đáp nhanh như c/ắt.

Một Beta sinh ra ở hành tinh lạc hậu như tôi, không muốn nịnh bợ bọn quý tộc quan chức giả dối kia đâu. Có thời gian đó chi bằng dành cho tập luyện thì hơn.

Mạnh Cửu An nhướng mày: "Ừ, tôi từ chối rồi. Nhưng Minh Chiêu, cậu thật chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương sao?"

Cuộc đối thoại chìm vào âm thanh đáp xuống ầm ĩ của phi thuyền. Tôi lắc đầu: "Không biết lúc nào sẽ ch*t, không hứng thú đâu."

Mạnh Cửu An hình như nói gì đó, nhưng tiếng ồn quá lớn, khóe miệng hắn như thì thầm: "Tiếc thật..."

Đúng lúc tôi định nhìn kỹ, thì gió cát chiến trường ào ạt thổi tới. Tôi đành phân tâm giữ ch/ặt mũ, lỡ mất lời hắn.

"Gió to thật..." Mạnh Cửu An thở dài.

Tôi gật đầu tán đồng. Gió mang theo mùi chiến trường và khói đạn quen thuộc. Dòng m/áu đông đặc trong cơ thể tôi bắt đầu lưu thông. Tôi háo hức mở to mắt, cố nhìn xuyên lớp gió cát để quan sát chiến trường phía xa.

Một đôi tay đeo găng trắng đặt lên vai tôi. Mạnh Cửu An khom người cười khẽ bên tai: "Đừng sốt ruột, chúng ta còn nhiều thời gian mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8