“… Anh em tôi đây sống bao năm rồi, chưa từng làm chuyện s/úc si/nh như vậy.”

Giang Tấn Sát chậm rãi nhìn cây kim trên tay, rồi lại đưa mắt nhìn tôi.

“Câu cậu nói là ở bên nhau, là thật sao?”

“… Hóa ra mấy ngày nay cậu tưởng tôi đang yêu đương với chó à?!”

“…”

Giang Tấn Sát ngồi dậy, nhấc cánh tay suýt nữa bị tôi đ/è trúng lên.

“Chỉ là tôi cứ cảm thấy cậu đang đùa thôi.”

“…”

Quả nhiên lời người xưa nói chẳng sai.

Nông phu với rắn.

Đông Quách với sói.

Tôi trợn trắng mắt, đứng dậy định bỏ đi.

Ai ngờ tên này lại dùng tay đang cắm kim kéo tôi.

Dây truyền nước gi/ật theo đầu kim, lập tức kéo tuột ra.

“… Ôi trời đất ơi.”

Theo phản xạ tôi chộp lấy tay hắn mà ấn lại.

“Ông ơi!”

“Làm ơn gọi y tá giúp cháu với!”

Ông cụ bên cạnh đã ngồi xem bao lâu chuyện yêu yêu h/ận hận, lúc này mới thong thả đứng dậy đi ra ngoài.

17

Hiếm hoi lắm Giang Tấn Sát mới bị m/ắng một trận.

Tôi đứng bên cạnh lại chẳng cười nổi.

Bởi vì y tá m/ắng tiện cả tôi luôn, bảo tôi phải trông người kỹ hơn.

Thế mà tên Giang Tấn Sát này còn mặt dày lén nắm tay tôi.

Đúng là không biết x/ấu hổ.

Y tá vừa đi, ông cụ lại thong thả nằm xuống, còn tự bóc cho mình một múi quýt.

“Tuổi trẻ đúng là tốt thật.”

“Ông ơi, nhìn không ra ông còn hợp thời trang gh/ê đấy.”

Tôi nhìn mái tóc nhuộm ba màu của ông cụ.

“Nhuộm hết bao nhiêu tiền vậy?”

“Haiz, con gái tôi tranh thủ lúc tôi ngủ lấy tôi làm thí nghiệm đó mà…”

Tôi với ông cụ cứ có một câu nói một câu tán gẫu như vậy.

Tôi không hất tay ra.

Thế là Giang Tấn Sát cứ nắm mãi.

Đến lúc tôi quay qua nhìn, hắn đã nhắm mắt ngủ mất rồi.

Lớn đầu thế này rồi mà vẫn phải nắm tay mới chịu ngủ cho đàng hoàng.

Tôi vừa nghĩ vừa điều chỉnh lại tư thế cho mình.

Nắm tay hắn thì nắm tay hắn thôi.

Nhưng không thể để tôi mệt chứ, đúng không?

Tôi nằm úp bên mép giường, cũng dần thấy buồn ngủ.

Nhưng cứ cảm giác mình đang quên chuyện gì đó…

Mãi đến khi ông cụ nhắc điện thoại để trên tủ vẫn rung liên tục, tôi mới gi/ật mình tỉnh ra.

Tôi thế mà hình như quên xin nghỉ với trường mất rồi.

18

Lúc mẹ tôi hùng hổ xông tới, Giang Tấn Sát đã tỉnh dậy và đang tự mình ngồi đọc sách.

Còn tôi thì co rúm ở bên cạnh, run như cầy sấy.

May mà mẹ tôi chỉ h/ận sắt không thành thép trừng tôi mấy cái, rồi lập tức quay sang hỏi han Giang Tấn Sát đủ điều.

Cũng dễ hiểu thôi.

Dù sao cũng là con ruột bà hại người ta, một học sinh giỏi ngoan ngoãn, phải vào viện.

Mẹ tôi đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Bà vừa đi không lâu thì cha mẹ Giang Tấn Sát mới tới.

Nói thật, tôi rất gh/ét bị người nhà hắn nhìn chằm chằm như vậy.

Cái cảm giác bị soi từ đầu đến chân, tôi đâu phải hàng hóa, cũng chẳng phải heo chuẩn bị đem mổ.

Hai vợ chồng họ vừa bước vào phòng bệ/nh, tôi đã cảm thấy nhiệt độ hạ xuống mấy phần.

Ông cụ bên cạnh ngạc nhiên “ơ” lên một tiếng, rồi còn cầm áo khoác mặc thêm vào người.

“Là tôi không để ý.”

Giang Tấn Sát hơi nghiêng người về phía trước, như vô tình lại như cố ý.

“Nếu không có việc gì, hai người có thể về trước rồi.”

“… Tấn Sát, ba mẹ chỉ muốn đến thăm con thôi mà.”

Mẹ Giang Tấn Sát nhíu mày, trong mắt như sắp trào nước mắt.

“Con gh/ét ba mẹ đến thế sao?”

Ơ?

Phong cách này không đúng lắm thì phải.

Chẳng lẽ Giang Tấn Sát không nên là kiểu gương mặt tái nhợt, đáng thương yếu ớt, bị cha mẹ mạnh mẽ áp chế đến mức mất hết bản thân, rồi chờ tôi tới c/ứu vớt sao?

Sao bây giờ nhìn kiểu gì cũng thấy hắn mới là phía mạnh thế?

“Thăm tôi?”

“Thật ra chẳng có gì đáng để thăm cả.”

“Tôi vẫn còn sống mà.”

Khụ.

Ông ơi, ông xem kịch cũng tiết chế chút được không?

Ngồi cắn hạt dưa thế này quá đáng rồi đấy.

Nhận ra ánh mắt của tôi, ông cụ còn chìa luôn nắm hạt dưa trong tay sang.

Không hiểu m/a xui q/uỷ khiến kiểu gì, tôi lại với tay nhận thật.

Lúc này cha mẹ Giang Tấn Sát mới để ý đến tôi.

“Cháu là Lý Tề Diên đúng không?”

Mẹ Giang Tấn Sát cố nặn ra một nụ cười.

“Cảm ơn cháu đã giúp đưa nó đến bệ/nh viện.”

“Cháu có thể quay về trường học rồi, ở đây có cô chú là đủ.”

“Cậu ấy sẽ không đi đâu.”

Miệng Giang Tấn Sát nói rất bình thản, nghe như hoàn toàn tin tưởng tôi.

Nhưng trên thực tế, hắn trực tiếp đưa tay nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.

Tôi chỉ khẽ động một chút là lực tay hắn lập tức tăng lên.

Anh em à.

Bọn mình đừng đi tiếp cốt truyện cưỡ/ng ch/ế yêu thương nữa được không?

“Đúng đúng đúng.”

Tôi vội vàng mở miệng giảng hòa.

“Cháu không đi, cháu không đi đâu cả.”

“Cháu ở lại chăm cậu ấy, cô chú cứ đi làm việc trước đi ạ.”

“Như vậy sao được chứ?”

“Các cháu vừa không thân cũng chẳng có danh phận gì.”

“Cô là mẹ nó, tất nhiên nên để cô chăm mới phải.”

Câu này thì đúng là tôi hết đường cãi.

Tôi có hơi khó xử nhìn sang Giang Tấn Sát.

Dù sao thì trước mặt hắn, tôi cũng phải chừa lại chút thể diện cho người nhà hắn…

“Cậu ấy là bạn trai con.”

Giang Tấn Sát mặt không đổi sắc, bình thản nói.

“Nếu xét theo thời gian, từ nhỏ đến lớn người ở bên con lâu hơn vẫn là cậu ấy.”

“?!”

Tôi sốc đến mức quay phắt sang nhìn cha mẹ Giang Tấn Sát.

Ừ.

Biểu cảm của họ còn chấn động hơn cả tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm