Tôi thở dài, lại là cái kịch bản cũ rích này. Trai hư dùng tốc độ để doạ bé thụ yếu đuối, sau đó bé thụ sợ hãi ôm ch/ặt eo công, công sướng rơn người.

Xin lỗi nhé, nhưng kiếp trước ngoài làm dân tài chính, tôi còn là thành viên cốt cán của hội tổ lái hồ tây. Tốc độ này của cậu chỉ đủ khiến tôi buồn ngủ thôi.

...

Tần Liệt đưa tôi đến trường đua xe tư nhân của gia đình hắn.

Đèn pha bật sáng trưng cả một góc trời. Đường đua uốn lượn với mấy khúc cua tử thần vừa nhìn đã thấy sặc mùi tiền và nguy hiểm.

Tần Liệt dừng xe, tháo mũ bảo hiểm xuống, vuốt tóc làm màu. Hắn nhìn tôi, mặt mày vênh váo hất lên tận trời:

"Sao? Sợ chưa? Chân run chưa? Nếu sợ thì nói một câu 'Anh Liệt đẹp trai nhất vũ trụ', em sẽ cân nhắc chạy chậm lại."

Tôi tháo mũ ra, mặt mày tỉnh bơ, thậm chí còn ngáp một cái rõ to: "Hết chưa? Xong rồi thì chở tôi về, tôi đói bụng rồi."

Tần Liệt cứng họng, nó nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ. Rõ ràng kịch bản trong đầu nó là tôi phải mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nôn thốc nôn tháo hoặc khóc lóc xin tha cơ mà.

"Anh... Anh bị đ/ứt dây th/ần ki/nh sợ hãi à?" Tần Liệt tức tối đ/á vào bánh xe: "Được, anh thích cứng đúng không? Lên xe! Vòng này em sẽ chạy tốc độ tối đa, cho anh nôn ra mật xanh mật vàng mới thôi!"

Nó định leo lên ghế lái thì tôi túm vai nó, kéo gi/ật lại phía sau: "Cậu lái chán ch*t. Tránh ra."

Tần Liệt ngớ người: "Hả?"

"Tôi bảo tránh ra. Cậu chạy xe như rùa bò ấy, ngồi sau ức chế lắm."

Tôi đẩy nó ra, thản nhiên leo lên vị trí cầm lái, con xe này là Ducati độ, khá nặng, nhưng tôi chống chân ngon lành. Tôi vặn thử tay ga, tiếng pô xe gầm lên vroom vroom nghe sướng cả tai, đã lâu lắm rồi không được chạm vào chiến mã.

Tần Liệt đứng đần mặt ra: "Này... anh biết lái không đấy? Xe này không phải xe đạp điện công cộng đâu nha!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trộm ăn huyết liên của Ma Tôn, ta bị huynh trưởng đem làm lễ vật tạ tội

Chương 8
Giới thiệu: Thượng cổ hung thú Thao Thiết nhát gan lại tham ăn, bị anh trai lén ăn mất vạn năm huyết liên của Ma Tôn rồi đem bán. Ma Tôn phát hiện nó có thể thôn tính vạn vật, thậm chí chữa lành vết thương cũ của mình, từ đó mang nó bên người, tận tình nuôi nấng. Đối mặt với sự bao vây của Thiên giới và kẻ phản bội, Ma Tôn không tiếc giải phóng khí Quy Khư để bảo vệ nó chu toàn, cuối cùng tiêu hao một nửa ma nguyên mà chìm vào giấc ngủ trăm năm; còn Thao Thiết khi hóa thành hình người đã dùng năng lượng sinh mệnh của chính mình để đánh thức hắn. Một mối nhân duyên bắt đầu từ sự phản bội, trải qua quá trình bảo vệ lẫn nhau đã dẫn lối đến một cái kết ngọt ngào tột cùng và sự cứu rỗi.
Ngôn Tình
5