1.

Sau gáy tôi vẫn còn âm ỉ cảm giác đ/au đớn như thể bị xá* sống x/é toạc từng mảnh da thịt. Tôi sững người đứng tại chỗ hồi lâu, rồi mới nhận ra…

Tôi trọng sinh rồi!

Tim đ/ập như trống trận, tay cầm điện thoại r/un r/ẩy kiểm tra thời gian.

18 giờ đúng!

Còn một tiếng nữa, là đến thời điểm âm thanh cơ khí đó vang lên như kiếp trước.

Không kịp nghĩ nhiều, tôi mang theo chìa khóa, lao thẳng đến trung tâm thương mại gần nhất.

Tôi mở mã thanh toán trên điện thoại, nói liền một hơi, giọng dồn dập: “Điện thoại dung lượng lớn nhất, m á u mới nhất, loại tốt nhất, không cần nhìn giá, làm nhanh, cảm ơn.”

Nhân viên b/án hàng cười tươi không ngậm miệng nổi, hồ hởi đưa cho tôi chiếc điện thoại mới toanh.

Ngay khi tôi chuẩn bị thanh toán, một bàn tay bất ngờ gi/ật lấy chiếc điện thoại cũ của tôi, cùng với giọng gằn đầy tức gi/ận vang lên: “Hoàng Mật, em bị bệ/nh à? Em lương tháng bao nhiêu mà đòi m/ua cái điện thoại đắt thế hả?!”

Giọng nói này…!

Là bạn trai tôi – Trương Đàm, và đồng nghiệp nữ của hắn, Diêu Đồng. Cũng chính là hai kẻ cặn bã kiếp trước đã cố ý đẩy tôi vào giữa đàn xá* sống!

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y đến mức để lại cả vết móng đỏ trên lòng bàn tay, mới kìm nén được cơn xung động muốn bóp chế* hắn ngay tại chỗ.

2.

Bây giờ tuyệt đối không phải lúc để cãi vã. Tôi nuốt ngược cơn phẫn nộ xuống, cố gắng giữ bình tĩnh, nói: “Trương Đàm, tôi tiêu tiền của tôi, không liên quan gì đến anh! Đó là điện thoại của tôi, trả lại ngay!”

Trương Đàm nhét điện thoại vào túi, nói dứt khoát: “Không được! Em tiêu tiền linh tinh quá, sau này làm sao phụ anh m/ua nhà m/ua xe? Lẽ nào trông chờ mỗi mình anh nuôi em? Anh phải giữ tiền giúp em!”

Tôi không hề do dự: “Chúng ta chia tay đi! Trả điện thoại lại cho tôi, ngay lập tức.”

Trương Đàm thoáng sững người, sau đó lập tức nổi đóa: “Chỉ vì m/ua cái điện thoại mà đòi chia tay à?! Hoàng Mật, em đúng là hám hư vinh! Nhìn Đồng Đồng mà học hỏi đi, người ta tiết kiệm, giản dị biết bao!”

Diêu Đồng chớp mắt ngọt ngào, giọng nũng nịu: “A Đàm, anh đừng trách chị Mật nữa mà. Chị ấy đâu có cùng công ty với anh, sao hiểu được anh đi làm cực khổ thế nào. Dĩ nhiên là không thể chu đáo như em rồi~!” Nói xong, cô ta khẽ nở một nụ cười đầy khiêu khích.

Kiếp trước, khi tận thế đến, tôi và Trương Đàm đang ở nhà. Dị năng vật phẩm thức tỉnh của chúng tôi là một con d a o sắc bén, c/ắt sắt như bùn và một chiếc bật lửa có thể phun lửa. Nhờ hai dị năng tấn công đó, chúng tôi không chỉ giế* được không ít xá* sống, còn thu gom được kha khá vật tư.

Cho đến khi Diêu Đồng tìm đến cửa. Vật phẩm dị năng của cô ta là một cái bấm móng tay, chủ động đề nghị nương tựa vào Trương Đàm, còn nói không ngại chuyện ba người sống cùng nhau - hai nữ hầu một chồng.

Trương Đàm tất nhiên là vui như mở cờ trong bụng, dù sao thì tận thế rồi, không còn luật hôn nhân gì trói buộc nữa.

Tôi kiên quyết từ chối, đề nghị chia tay, chỉ hợp tác như đồng minh. Hai người đó thì mặc kệ tôi, công khai thân mật trước mặt, tôi đều mắt nhắm mắt mở, không thèm để tâm.

Mỗi lần tìm được vật tư, tôi đều phân chia theo tỉ lệ đóng góp một cách công bằng.

Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn nhân lúc thiếu lương thực, đẩy tôi vào giữa đàn xá* sống, để tôi bị cắn sống!

3.

Tôi liếc nhìn thời gian - 18:25!

Chỉ còn 35 phút, tận thế sẽ ập đến!

Tôi còn phải nhanh chóng về nhà và tải app!

Tôi đưa tay định gi/ật lại điện thoại, nhưng Trương Đàm lập tức giữ ch/ặt túi quần, còn làm bộ định đ/á/nh tôi: “Cho dù chia tay, tôi cũng từng mời cô ăn mấy lần đồ ngoài, còn tặng cả hoa đấy! Giờ cô phải trả lại bằng tiền chứ? Điện thoại cũ cứ coi như cô đặt cọc ở tôi!”

Tôi thật sự h/ận bản thân mắt m/ù kiếp trước mới nhìn nhầm hắn ta.

Tôi đang định gọi bảo vệ, thì đúng lúc có cảnh sát đi ngang qua cửa hàng. Mắt tôi sáng rực, lập tức hét lớn: “C/ứu mạng! Tôi muốn báo cảnh sát!”

Cảnh sát nghe thấy tiếng kêu c/ứu, liền nhanh chóng tiến về phía tôi.

Tôi chỉ thẳng vào Trương Đàm: “Chú cảnh sát! Người này cư/ớp điện thoại của tôi!”

Trương Đàm thấy cảnh sát, lập tức hoảng lo/ạn. Hắn vội vàng trả điện thoại lại cho tôi, cười nịnh: “Không, không… người này là bạn gái tôi, bọn tôi đùa giỡn chút thôi mà…”

Cảnh sát nghi ngờ liếc nhìn hắn, quay sang hỏi tôi: “Cô gái, cậu ta nói thật chứ?”

Nếu là bình thường, tôi chắc chắn sẽ bắt cảnh sát áp giải hắn về đồn! Nhưng bây giờ tôi không có thời gian về đồn làm biên bản. Điện thoại đã lấy lại được, tôi lập tức nói: “Tôi không truy c/ứu nữa, cảm ơn chú cảnh sát ạ.”

Sau khi cảnh sát rời đi, tôi thanh toán thật nhanh. Ôm chiếc điện thoại mới, tôi bước nhanh ra khỏi cửa hàng, trái tim vẫn còn đ/ập thình thịch vì căng thẳng.

Bên ngoài, xe cộ vẫn tấp nập, người qua lại dường như vẫn chưa hề hay biết gì. Bầu trời vẫn như bình thường, không có dấu hiệu gì bất thường.

Nhưng tôi biết. Khí hậu cực đoan, xá* sống khát m á u, vật tư thiếu thốn… Tất cả, sắp sửa ập đến.

Tôi lao về phía xe điện của mình, sau lưng vang lên giọng châm chọc của Trương Đàm và Diêu Đồng: “A Đàm à, chị Mật hôm nay quá đáng thật đấy, khác hẳn em, chỉ biết đ/au lòng vì anh thôi~!”

“Hừ, hôm nay dám gọi cả cảnh sát? Nếu sau này không quỳ xuống c/ầu x/in anh, anh sẽ không bao giờ tha thứ!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm