Ưu Ái Tuyệt Đối

Chương 2

18/06/2026 15:40

"Mắt sưng đến mức có thể đi đóng Ultraman luôn rồi, đừng khóc nữa nhé."

Tôi bị cay đến mức cổ họng như bốc khói, sốt ruột đưa tay quờ quạng về phía anh.

Chỉ muốn cư/ớp lấy hộp sữa c/ứu mạng đó để tu một hơi.

Nhưng Lục Cảnh lại ỷ vào ưu thế chiều cao, dùng một tay giữ ch/ặt trán tôi.

Mặc cho tôi vùng vẫy thế nào cũng không với tới được.

Phải đợi mắt tôi bớt đỏ đi, anh mới đưa hộp sữa cho tôi.

Lúc đó tôi chỉ cảm thấy anh ta chắc chắn có b/ệnh.

Điều khiến người ta cạn lời hơn là từ sau hôm đó, bất kể tôi gặp chuyện gì, anh cũng đều dùng chiêu:

"Ultraman không khóc nữa nhé."

Mỗi lần nghe xong, tôi đều nổi hết da gà.

Đến cuối cùng còn quên luôn mình đang buồn chuyện gì.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại.

Ngay cả loại hắc lịch sử tự hủy hình tượng thế này tôi cũng mang ra kể rồi, chắc Thẩm Tri Viễn phải thấy được thành ý của tôi chứ?

Quả nhiên.

Mười giây sau.

Thẩm Tri Viễn đã chấp nhận lời mời kết bạn của tôi.

Tôi mừng như đi/ên.

Đang định gửi cho Thẩm Tri Viễn bài viết "101 lý do nên chọn Bắc Đại thay vì Thanh Hoa".

Thì bên dưới bài đăng WeChat:

"Tối nay có ai đi ăn xiên nướng không?"

Tôi nhìn thấy một avatar quen thuộc.

Lục Cảnh:

"Ăn ít thôi, Thanh Hoa không nuôi lợn."

Thẩm Tri Viễn:

"Cút đi. Còn lải nhải nữa là tôi sang Bắc Đại đấy nhé."

Tôi cầm điện thoại, cả người cứng đờ.

Lục Cảnh.

Kẻ không đội trời chung của tôi.

Lục Cảnh hiện đang ở tổ tuyển sinh Thanh Hoa.

Tôi trừng mắt nhìn màn hình.

Cách Lục Cảnh và Thẩm Tri Viễn tương tác với nhau rõ ràng vô cùng thân thiết.

Hai người này quen nhau từ khi nào vậy?

Hay lắm, Lục Cảnh.

Bên ngoài giả vờ là đóa hoa trên núi cao, thanh tâm quả dục.

Ai ngờ sau lưng lại là một "trà xanh tuyển sinh" chính hiệu!

Đồ hồ ly đực!

Rõ ràng anh phụ trách khối tự nhiên.

Giờ ngay cả thủ khoa khối xã hội cũng đã tranh thủ qu/an h/ệ từ trước rồi!

Đang tưởng tượng cảnh bỏ Lục Cảnh vào bao tải rồi ném xuống hồ Vị Danh, thì khu dân cư Triều Dương đã tới nơi.

Mặt thầy Lưu trắng bệch.

Trông như sắp nôn đến nơi.

Tôi bảo thầy cứ đợi dưới lầu.

Còn mình thì như ăn tr/ộm, rón rén leo lên tầng năm.

Cánh cửa chống tr/ộm lạnh ngắt.

Tôi áp tai lên mặt cửa sắt.

Bên trong thấp thoáng vang lên tiếng tivi.

Cùng giọng nói oang oang của bố Thẩm Tri Viễn.

Chỉ là không nghe rõ nội dung cụ thể.

Tôi chỉ bắt được vài từ rời rạc...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trời Sinh Một Cặp

Chương 13
Tôi mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt, lại còn là một Omega cấp thấp. Vì thế tôi càng khao khát pheromone của Alpha hơn bất kỳ ai. Đến tháng thứ ba dính lấy bạn trai như hình với bóng, cuối cùng anh ta cũng không chịu nổi nữa, thẳng tay đẩy tôi về phía kẻ thù không đội trời chung mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc. "Em có thể đừng bám lấy anh nữa được không? Bây giờ chỉ cần nhìn thấy em là anh đã thấy phiền rồi." "Về sau em cứ theo bên cạnh Tống Yến Niên đi. Một người quá quấn người, một người quá lạnh nhạt, biết đâu lại hợp nhau." Tôi không phản bác, chỉ gật đầu đáp: "Được." Thấy tôi ngoan ngoãn đồng ý, Thẩm Qua - người vốn cho rằng tôi sẽ khóc lóc, làm loạn rồi lấy cái chết uy hiếp - sững sờ tại chỗ, tức đến mức chỉ muốn bảo tôi cút đi. Đương nhiên tôi phải cút rồi. Bởi ngay trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng bình luận kỳ lạ: 【Tiểu thiếu gia mau đồng ý đi! Anh trai giả vờ lạnh lùng kia đang chờ cậu chủ động thân thiết với mình đó.】 【Tống Yến Niên tuy mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc, nhưng lại cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ cần tiểu thiếu gia ra lệnh một câu, anh ấy chắc chắn sẽ ở trong người cậu hai mươi tư trên bảy..】 【Hehe~ Bệnh của Lộ Nhiên cần có người luôn ở bên cạnh không rời nửa bước, mà Tống Yến Niên lại khao khát nhất cảm giác được người khác dựa dẫm. Hai người đúng là trời sinh một cặp.】
30
3 Thay Đồ Chương 11
4 Học cách buông Chương 10.
8 Thuần phục Chương 13
10 3 tháng còn lại Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm