Đường Tình Như Trò Đùa

Chương 1

18/09/2024 22:01

Trước khi khôi phục trí nhớ, tôi đã nghĩ Lý Văn Cảnh là người chồng tốt nhất trên đời.

Tôi yêu hắn đến ch.ếc đi sống lại.

Một giây không nhìn thấy hắn tôi liền khóc thút thít.

Sáng sớm trên bàn ăn, tôi đang kéo lấy tay áo của Lý Văn Cảnh không chịu buông ra.

Nước mắt lưng tròng chực trào ra.

“Anh lại định bỏ rơi em lần nữa?”

“Lạc Dương, buông tay.”

Người đàn ông bị tôi nắm lấy thần sắc lãnh đạm, rút rút cánh tay, những chiếc cúc áo trên âu phục phát ra tiếng một cách nguy hiểm.

Tôi cố chấp ôm lấy cánh tay hắn với giọng ủy khuất:

“Anh lúc trước không phải nói với em như vậy, anh nói sẽ yêu em cả đời, không có em thật sự anh sẽ ch.ếc...”

Cuộc đối thoại như vậy, mỗi sáng đều xảy ra.

Trung bình hai ba ngày, tôi sẽ ăn vạ một lần.

Chỉ có Lý Văn Cảnh mới có thể dỗ dành được tôi.

Lý Văn Cảnh nhắm mắt lại, từ bỏ giãy dụa:

“Anh phải họp, tối nay anh sẽ về.”

“Vậy tối nay muộn nhất là mấy giờ? Em sợ phải ngủ một mình.”

Thấy hắn không nói lời nào, tôi bắt đầu cúi đầu rơi nước mắt.

Trên mặt Lý Văn Cảnh hiện lên một tia bất lực.

Cố nén gi/ận thấp giọng hỏi:

“Nói cho anh biết, em muốn gì?”

Tôi nghiêng mặt, chỉ vào hai má:

“Anh còn chưa hôn em.”

Trong gương phản chiếu thân ảnh xinh đẹp của tôi.

Lý Văn Cảnh cao ráo, ngồi ở bên cạnh tôi.

Đó thật sự là... ông trời tác hợp mà.

Lời cảm thán còn chưa nói xong, suy nghĩ của tôi trong một thoáng chốc lập tức dừng lại.

Khuôn mặt tuấn dật kia dần dần trùng hợp với khuôn mặt trong đầu tôi.

Khi ký ức dần dần quay lại, tôi nhất thời cứng đờ tại chỗ.

Ánh mắt si tình lưu luyến dần dần chuyển thành kinh hãi.

Đợi đã.

Tôi đang làm gì thế này?

Tôi - Lạc Dương là CEO của tập đoàn Lạc Thị.

Trên thương trường, tôi đã chiến đấu đến cùng với Lý Văn Cảnh.

Hiện tại đầu óc của tôi bị hỏng rồi hay sao, lại gọi Lý Văn Cảnh là chồng?!

Toàn thân tôi rơi vào căng thẳng và đang giễu cợt chính mình.

Từ trước đến nay tôi luôn nhìn thấy một Lý Văn Cảnh lạnh lùng, cau mày, giờ hắn cúi người hôn lên má tôi.

Nụ hôn này cơ hồ như băng lạnh lẽo.

Khí lạnh lập tức chạy dọc khắp cơ thể.

Lý Văn Cảnh giọng đầy bất đắc dĩ:

“Được rồi, bây giờ có thể ngoan ngoãn ở nhà chưa?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm