Beta Trong Truyện ABO

Chương 3

20/09/2025 16:00

Người này chính là nhân vật chính khác, cũng là bạn thanh mai trúc mã đã sáu năm không gặp của tôi.

"Đúng là cậu rồi, tớ tưởng mình nhìn nhầm." Cố Ánh Nam nở nụ cười pha lẫn vui mừng, ngại ngùng và lúng túng.

Tôi tinh mắt nhìn thấy vết rư/ợu loang trên ngựk anh, khẽ nhíu mày - có lẽ tình tiết đã bắt đầu? Liếc nhìn Mạnh Cửu An đang đứng không xa, tôi cảm thấy không giống lắm.

"A... làm phiền cậu rồi sao?" Cố Ánh Nam thấy tôi im lặng, đôi mắt buồn bã cúi xuống: "Xin lỗi, tớ đi đây!"

Vừa dứt lời, cậu ấy liền vội vã quay người, dường như sợ tôi nhìn thấy bộ dạng tơi tả của mình. Tôi thầm thở dài, nắm tay áo cậu ấy kéo về phòng nghỉ trên lầu.

Đứng trước cửa phòng nghỉ, tôi hất áo khoác về phía Cố Ánh Nam, đẩy nhẹ người cậu ấy: "Đứng khờ ra đấy làm gì? Đợi tớ thay đồ cho à?"

"Không... không có..." Cố Ánh Nam đỏ mặt, tay nắm ch/ặt vạt áo tôi như van nài, đôi mắt sau cặp kính ươn ướt: "Tiểu Chiêu... có thể... vào cùng tớ không..."

Có lẽ cảm thấy yêu cầu quá đáng, cậu ấy lí nhí buông tay tôi ra.

Tôi liếc nhìn căn phòng tối om, nhớ lại tính nhút nhát từ nhỏ của Cố Ánh Nam, đành mất công đi vào cùng.

"Sao cậu lại đến Thủ Đô?" Tôi ngả người trên ghế sofa, hai tay khoanh sau gáy.

Tiếng vải sột soạt vang lên, giọng Cố Ánh Nam ngập ngừng: "Cái này... ừm..."

"Thôi được rồi, không muốn nói thì đừng nói." Tôi bực dọc vẫy tay.

"Không phải... chỉ là không biết diễn đạt thế nào..." Cố Ánh Nam nói nhỏ: "Tớ đến đây làm việc thôi."

Khác với tôi, từ nhỏ Cố Ánh Nam đã là cậu bé ngoan ngoãn. Trí thông minh siêu phàm của Omega cô đ/ộc yếu ớt giữa hành tinh nghèo nàn lạc hậu đã trở thành miếng mồi ngon. Còn tôi, từng lớn lên trong bãi rác, không hiểu sao lại trở thành người bảo vệ cậu ấy.

"Tiểu... Tiểu Chiêu... cúc áo..." Cố Ánh Nam e dè gọi.

Tôi đứng dậy thở dài, bước đến bên cậu ấy: "Ngẩng đầu lên."

Cố Ánh Nam ngước cổ để lộ yết hầu mảnh mai, hoàn toàn không phòng bị. Chỉ cần tôi muốn, là có thể bẻ g/ãy cổ cậu ấy ngay lúc này.

"Cố Ánh Nam, tớ không phải bảo mẫu của cậu." Vừa mò mẫm cài cúc áo, tôi vừa càu nhàu.

"Lần sau sẽ không thế nữa..." Cố Ánh Nam cúi đầu ấp úng, "Tiểu Chiêu... siết ch*t mất!"

Mùi hoa linh lan thoang thoảng - khu vườn quê nhà, căn cứ bí mật của chúng tôi. Tôi vô thức ngẩng lên, mũi chạm mũi Cố Ánh Nam.

"Tiểu Chiêu..." Cố Ánh Nam khẽ áp sát, đôi môi căng mọng run nhẹ.

Tôi nhanh chóng thoát khỏi hồi ức, định đẩy cậu ấy ra thì cửa phòng vang lên giọng điệu lạnh băng: "Hai người đang làm gì thế!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trái tim nghiêng về phía tôi

Chương 12
Huynh trưởng làm hỏng chiếc bàn gỗ vàng của ta. Thuở đầu, người vô cùng áy náy, hứa rằng: "Ta sẽ mua cái mới cho Tang Tang." Ta tin lời người. Thế nhưng ba năm lại ba năm, chiếc bàn gỗ hỏng cứ lắc lư khiến mắt ta ngày một mỏi nhừ. Đồ mới vẫn chẳng thấy đâu. Ta bất an hỏi huynh trưởng khi nào mới đền bù cho ta. Người đang cùng vị hôn phu của ta uống trà, bàn bạc xem nên dùng nhân sâm ngàn năm hay tuyết liên Thiên Sơn để trị bệnh chân cho biểu tỷ. Ta chỉ nhận lại hai câu quở trách. Huynh trưởng cau mày: "Sao lại tính toán chi li đến thế?" Vị hôn phu Bùi Diễn thản nhiên đáp: "Tang Tang hóa ra lại so đo đến vậy, thế thì hôm qua ta quên mang hồ lô đường cho nàng, chẳng lẽ nàng cũng giận ta sao?" Dứt lời, bọn họ sánh vai rời đi. Đêm đó, ta mời biểu tỷ uống trà, ngập ngừng hỏi: "Người nói có thể tìm cho ta một vị huynh trưởng không có muội muội, một vị hôn phu không có hôn thê, liệu có thật chăng?"
Cổ trang
0