Lâu Manh Manh đi khám tâm lý rồi chuyển sang bác sĩ t/âm th/ần, đều không chữa khỏi b/ệnh. Mẹ cô ta không chịu nổi nữa, cố gắng mời bằng được một đại sư từ Hồng Kông về với giá c/ắt cổ.

Lâu Manh Manh huênh hoang khoe trong ký túc xá: "Là đại sư thực thụ đó, chi phí mời ông ta đến đã tốn bảy con số. Nghe nói ở Hồng Kông ổng chuyên xem phong thủy cho đại gia, ngay cả Lý Gia Thành cũng từng nhờ ông ấy đấy!"

Mấy đứa cùng phòng trầm trồ: "Manh Manh, nhà cậu giàu thật ha!"

Đúng một ngày trước khi đại sư tới thành phố A, bố Lâu Manh Manh nhờ đủ qu/an h/ệ tìm đến tôi. Vừa bước vào cửa, ông ta quỳ ngay xuống đất: "Đại sư Kiều, tôi biết cô có bản lĩnh thật sự. C/ầu x/in cô c/ứu mạng cả nhà tôi!"

"Nhưng nghe Manh Manh nói phu nhân đã mời đại sư rồi mà?" Tôi đỡ ông ta dậy. Ông nắm ch/ặt cánh tay tôi, mắt đỏ hoe: "Con đàn bà ng/u xuẩn đó, cái gì cũng đòi dùng đồ ngoại! Hồng Kông bé bằng bàn tay, làm gì có đại sư thứ thiệt?!"

"Đại sư Kiều, Chủ tịch Giang và Đào Tình đều kể với tôi về cô. Con bé nhà tôi không hiểu chuyện, tôi thay nó xin lỗi cô. Gần đây nhà tôi toàn x/ác động vật nhỏ, mọi người sắp phát đi/ên rồi. Tôi thực sự..."

Ông Lâu đang nắm ch/ặt tay tôi thì cửa phòng mở toang. Lâu Manh Manh vừa cười đùa với bạn bước vào, mặt biến sắc khi thấy chúng tôi: "Kiều Mặc Vũ! Đồ tiện nhân không biết x/ấu hổ! Mày còn dám dụ dỗ bố tao?!"

Cô ta xông tới định t/át tôi. Tay còn chưa giơ lên đã bị bố mình vả một cái đá/nh "bốp": "Mau xin lỗi Đại sư Kiều đi!"

Lâu Manh Manh ôm mặt nhìn chúng tôi, giọng nghẹn ngào: "Bố đá/nh con? Vì con này mà bố đá/nh con? Lâu Phúc Sinh! Con sẽ không bao giờ tha thứ cho bố!" Nói rồi khóc òa bỏ chạy.

Ông Lâu thở dài, cúi gập người liên tục: "Đại sư Kiều, thật có lỗi. Tôi mải ki/ếm tiền nên bà nhà tôi nuông chiều con bé quá. Mong ngài rộng lượng bỏ qua cho."

Các bạn cùng phòng trố mắt nhìn cảnh tượng. Lâu Manh Manh từng khoe khoang về người cha tổng giám đốc công ty truyền thông lịch lãm, người đàn ông quỵ lụy trước mặt tôi hiện giờ rõ ràng khác xa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Ôn Cố Chương 13
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm