Tôi chạy biến đi, hoàn toàn không dám nhìn mặt Thời Dữ Sâm.

Tôi chạy thẳng đến khu đồ uống, ngay lúc lướt qua một người phụ nữ g/ầy nhỏ, chị ta đột nhiên nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, hét lớn: "Chính là mày! Chính là cái thứ rẻ rền này! Cuối cùng tao cũng tìm được mày rồi!"

Tôi ngơ ngác quay đầu lại, nhìn người phụ nữ trước mặt, tôi dám chắc là mình không hề quen biết chị ta.

Tôi cạn lời hất tay ra: "Chị ơi, chị nhận nhầm người rồi, tôi không quen chị đâu á?"

Chị ta cười lạnh một tiếng, giơ tay hất thẳng ly Coca đang cầm lên khuôn mặt đáng yêu đẹp trai của tôi.

Nước Coca chảy ròng ròng trên mặt, tôi cạn lời nhìn người phụ nữ đi/ên rồ này: "Chị này! Chị có bệ/nh nặng lắm đúng không?"

Người phụ nữ nhỏ nhắn đó lực tay rất mạnh, chị ta nắm ch/ặt cổ tay tôi không buông, chỉ vào mặt tôi mà ch/ửi bới ầm ĩ.

"Cái thứ lăng loàn như mày, có hóa thành tro tao cũng không quên được. Sao mày có thể mặt dày đến thế hả, là đàn ông mà đi b/án rẻ liêm sỉ, sao mày dám trơ trẽn quyến rũ chồng tao? Thứ Ba tuần trước mày còn cùng lão ta vào khách sạn, đồ bi/ến th/ái đê tiện, mày đi ch*t đi..."

Tôi tức đến mức sắp n/ổ tung, người vây xem mỗi lúc một đông.

Tôi run giọng phản bác: "Chị đi/ên rồi! Tôi không quen chị! Càng không quen chồng chị!"

"Kiều Kiều! Em quậy cái gì đấy?"

Một giọng nói thô kệch vang lên, tôi ngẩng đầu, kinh ngạc thốt lên: "Đậu xanh! Huấn luyện viên Hầu, sao lại là anh!"

"Đồ bi/ến th/ái! Còn dám nói là không quen chồng tao?"

Người đàn bà kia càng thêm lồng lộn, giơ tay định t/át tôi.

Gia giáo không cho phép tôi b/ắt n/ạt kẻ yếu, tôi không còn chỗ trốn, chỉ đành...

Người đàn bà kia trông g/ầy nhưng lực t/át có vẻ rất mạnh.

Chát...

Cơn đ/au như dự tính không hề ập đến, tôi từ từ mở mắt ra, phát hiện Thời Dữ Sâm đã bắt lấy cổ tay người đàn bà đó, hất chị ta loạng choạng ra xa.

Tôi lí nhí gọi một tiếng: "Thời tổng..."

Đội quân "nương tử" của công ty đã đứng sau lưng Thời Dữ Sâm, nhìn người đàn bà kia với ánh mắt hung tợn: "Ai cho bà lá gan chó đó? Dám b/ắt n/ạt tiểu nãi cẩu của công ty chúng tôi?"

Người đàn bà kia càng kích động hơn: "Tốt! Các người đến đúng lúc lắm! Anh là lãnh đạo của nó đúng không? Các người là đồng nghiệp của nó đúng không?"

"Hôm nay tôi nói cho các người biết, nó, Tiêu Tử Thê chính là một tên bi/ến th/ái, nó thích đàn ông, nó quyến rũ chồng tôi, thứ Ba tuần trước còn cùng chồng tôi vào khách sạn mở phòng!"

Tôi thực sự nổi gi/ận: "Chị ăn nói bậy bạ cái gì thế hả? Tôi không có! Tôi không có!"

Cơn thịnh nộ khiến tôi quên bẵng cả sự x/ấu hổ khi bị công khai xu hướng tính dục trước đám đông, tôi gào lên với huấn luyện viên Hầu:

"Đồ tinh tinh! Anh ch*t rồi à? Nói một câu đi chứ! Ai vào khách sạn với anh hả? Thứ Ba rõ ràng tôi đang đi xem mắt mà!"

Vợ của huấn luyện viên Hầu không chịu bỏ qua, rút điện thoại ra:

"Mày xem tấm ảnh này có phải là mày không, còn cái này, cái này nữa, tao còn có cả hồ sơ đặt phòng đây!"

Tôi nhìn những tấm ảnh chụp lén mình trong điện thoại, hoàn toàn phát hỏa: "Huấn luyện viên Hầu anh bị bệ/nh à? Anh là trai thẳng mà anh chụp ảnh mông tôi làm cái gì?"

Khuôn mặt to chữ điền của huấn luyện viên Hầu đỏ tía lên như quả cà chua, gã lắp bắp nửa ngày trời không rặn ra được một chữ.

Vợ gã gào lên đi/ên cuồ/ng: "Đồ hồ ly tinh! Mày còn giả vờ cái gì? Mày ưỡn cái mông ra đó, chẳng phải là để quyến rũ chồng tao sao?"

"Tôi... tôi đang tập Squat!"

Tôi thực sự tức phát đi/ên rồi.

"Vãi chưởng!"

Đám đông vây xem không nhịn được mà thốt lên, tôi h/ận không thể n/ổ tung ngay tại chỗ.

Vợ huấn luyện viên Hầu chỉ thẳng vào mũi tôi m/ắng: "Công ty các người mau đuổi việc nó đi! Tôi sẽ bêu rếu nó lên mạng, tôi sẽ khiến cái thứ đĩ thõa này thân bại danh liệt!"

Thời Dữ Sâm lạnh mặt cởi áo khoác vest ra, choàng lên người tôi — lúc này chiếc áo hoodie hình mèo đã dính đầy Coca.

Y đứng chắn trước mặt tôi, lạnh lùng nhìn vợ của huấn luyện viên Hầu, nhếch môi cười nhạt:

"Đầu óc có bệ/nh thì về nhà mà uống th/uốc, ở đây nói năng bậy bạ phỉ báng người khác, tôi không ngại tống bà vào tù ngồi vài ngày đâu! Dám đưa cậu ấy lên mạng à? Tôi sẽ khiến cả nhà bà không còn đường mà sống! Pháp chế công ty đâu?"

"Có em!"

Chị đại bên ban pháp chế dõng dạc giơ tay giữa đám đông.

"Báo cảnh sát!"

Thời Dữ Sâm gầm lên lạnh lùng.

"Rõ thưa Thời tổng!"

Chị đại pháp chế rút điện thoại ra ngay lập tức!

Vợ huấn luyện viên Hầu sợ đến mức run b/ắn người:

"Anh... anh dám bao che cho hồ ly tinh? Anh... anh là gì của nó?"

Thời Dữ Sâm đưa tay vuốt ve khuôn mặt tôi, cười lạnh: "Tôi là chồng cậu ấy! Bà chắc chắn là khi cậu ấy đã có tôi rồi, mà còn có thể nhìn trúng con tinh tinh hói đầu bên cạnh bà sao?"

Nói đoạn, Thời Dữ Sâm công khai kéo vạt áo sơ mi, để lộ tám múi bụng săn chắc. Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của gã tinh tinh và mụ vợ, hắn sải đôi chân dài miên man, hôn nhẹ lên khuôn mặt đang ngây dại của tôi, rồi ôm tôi rời đi.

Đám đồng nghiệp nữ phía sau đều trưng ra bộ mặt "hít được thính xịn", mắt trợn ngược vì sung sướng, thi nhau đ/ập tay ăn mừng:

"Yeah! Thời tổng và nãi cẩu Thê cuối cùng cũng công khai chính thức rồi!"

Tôi x/ấu hổ muốn dùng chân đào nát cái sàn nhà hàng.

Mẹ nó! Thế là tôi đã come out ở công ty rồi sao? Lại còn là công khai trước bàn dân thiên hạ?

Hóa ra cả công ty, trừ tôi ra, ai cũng biết Thời Dữ Sâm đã "ủ mưu từ lâu" với tôi, hèn gì sau này chẳng còn ai giới thiệu đối tượng cho tôi nữa?

Vậy là tôi không thể thoát khỏi cái số kiếp gả vào hào môn rồi sao?

10

Sau khi công khai...

Tôi bị ép đi gặp phụ huynh của Thời Dữ Sâm. Theo lời hắn nói, họ đã biết đến tôi từ lâu và luôn muốn gặp tôi!

Sau này tôi mới biết, cái tên Thời Dữ Sâm này bấy lâu nay luôn nói với gia đình rằng:

Hắn có một đối tượng là đàn em khóa dưới, yêu nhau được mấy năm rồi. Nhưng vì con gái chiến hữu của bố hắn vào phòng ký túc xá của hắn tắm nhờ, làm đối tượng của hắn hiểu lầm, nổi gi/ận đòi chia tay, rồi về nhà nằm ườn không thèm nhìn mặt hắn nữa!

Tôi: "..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
4 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
6 Mưa hoa sương gió Chương 13
11 Em Đừng Khóc Mà Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta Cũng Không Thể Muốn Làm Gì Thì Làm

7 - END
Sau một đêm "xuân phong nhất độ" với tên Alpha không đội trời chung, tôi vậy mà lại bị hắn làm cho có bầu. Hoảng hốt quá, tôi liền ôm đồ chạy trốn mất dép. Để kiếm tiền mua sữa bột cho con, ông bố bỉm sữa tập sự là tôi đành bất đắc dĩ nhận một kèo làm thêm: Đóng thế cho một cậu nhóc Omega vừa đào hôn ngay trước thềm một đám cưới thế kỷ! Ai mà có dè, chú rể của đám cưới đó lại chính là cha của đứa nhỏ trong bụng tôi! Tôi chỉ đành cắn răng, da mặt dày hơn thớt để hoàn thành toàn bộ quy trình hôn lễ. Cho đến khi tiệc cưới kết thúc, Lục Trạch đè nghiến tôi xuống giường... Tôi hốt hoảng: "Anh... anh làm cái gì thế?!" Ánh mắt Lục Trạch đầy mập mờ, khàn giọng bảo: "Bé ngoan, chẳng lẽ em không biết bước cuối cùng của hôn lễ là phải làm gì sao?" "Động phòng." Tôi cuống cuồng: "Chờ chút đã! Việc làm thêm... hình như đâu có bao gồm cái khoản này đâu hả, ai ơi cứu tôi?!"
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0
Mất Nét Chương 10.
Chúc Thanh Sơn Chương 17