Hồ Ly Xuống Núi

Chương 2

26/07/2025 20:16

Để sinh tồn, tôi chỉ có thể hành động thật cẩn thận.

May mắn là tôi ở cùng phòng ký túc xá với Lục Chiêu, ngẩng mặt không thấy thì cúi mặt sẽ thấy, tôi vẫn có không ít cơ hội.

Mỗi lần đi ngang qua giường anh ấy, tôi đều cố ý dừng lại vài giây, hít một hơi thật sâu rồi mới đi.

Khi m/ua cơm, tôi chọn cùng quầy với anh ấy, lợi dụng đám đông chen chúc để vô tình va vào lưng anh.

Trên đường đi học, tôi giả vờ bị trẹo chân rồi loạng choạng ngã vào lòng anh, vùi mặt vào cơ ngựk hít một hơi thật mạnh.

Mùi hương trên người Lục Chiêu rất thanh mát, có chút hương cam quýt nhẹ nhàng.

Những điều này tôi làm rất kín đáo nên anh ấy không thể phát hiện được.

Thỉnh thoảng khi Lục Chiêu bị tôi chạm vào, anh ấy sẽ quay lại nhìn tôi với vẻ nghi hoặc. Nhưng tôi lại giả vờ nhìn lên trời, vô cùng ngây thơ, không thèm để ý đến anh ấy.

Vậy nên anh ấy chỉ có thể nghĩ rằng mình bị ảo giác mà thôi.

Một tuần thấm thoát trôi qua, tôi đã trở nên thân thiết với Tiểu Dương và Lão Hoàng.

Nhưng tôi đã lén lút làm việc x/ấu sau lưng Lục Chiêu nên mối qu/an h/ệ giữa tôi và anh vẫn khá lạnh nhạt.

Kỳ huấn luyện quân sự do trường tổ chức đã bắt đầu.

Thành thật mà nói, chút dương khí tôi hít được mấy ngày nay là không đủ, vậy nên cơ thể ngày càng suy yếu.

Trời tháng chín vẫn còn nắng chang chang, đứng tư thế quân sự dưới cái nắng gay gắt cả ngày, tôi thực sự không chịu nổi, mắt tối sầm ngã vật xuống sân tập.

Xung quanh vang lên tiếng hét kinh ngạc, điều bất ngờ là người chạy đến sớm nhất để ôm tôi đến phòng y tế lại chính là Lục Chiêu.

Mùi cam quýt len lỏi vào khoang mũi khiến tôi tỉnh táo hơn một chút.

Đạo hạnh của tôi còn nông, tôi suýt nữa đã biến trở về hình dạng hồ ly trước mặt Lục Chiêu.

Đỉnh đầu tôi đột nhiên cảm thấy thật ngứa ngáy, đôi tai cáo mềm mại chui ra từ trong tóc.

Xươ/ng c/ụt cũng ngứa ngáy, bộ đồ huấn luyện rộng rãi bị phình ra thành một cục u rõ rệt.

Ch*t rồi, đuôi cáo sắp lộ ra rồi!

May mắn là Lục Chiêu chỉ chăm chăm bước nhanh về phía trước nên không nhìn thấy gì.

Tôi không kịp nghĩ nhiều, dùng sức ôm lấy cổ anh, mũi áp sát vào da vùng cổ, tham lam hít lấy dương khí.

Lục Chiêu vấp chân, suýt ngã, toàn thân căng cứng.

"Cậu… cậu đang làm gì vậy?"

Anh ấy cúi đầu nhìn xuống đúng lúc thấy đôi tai lông trên đỉnh đầu tôi đang từ từ co vào.

"Hả?"

Lục Chiêu sững sờ, chớp mắt, khi nhìn kỹ lại thì tai và đuôi của tôi đã thu vào hoàn toàn.

"Ưm, tôi hơi khó chịu, có chuyện gì vậy?"

Tôi nghiêng đầu tựa vào vai anh giả vờ ngây ngô, cảm nhận cơ thể cứng đờ của Lục Chiêu dần thả lỏng, lẩm bẩm: "Không có gì, hình như tôi nhìn nhầm rồi."

Tôi thở phào, ôm ch/ặt cánh tay anh hơn, nhân cơ hội lại hít một hơi thật mạnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tái sinh nơi hồ băng của Vương gia khờ: Vương phi, lần này để ta bảo vệ nàng

Chương 12
Ngày rơi xuống hồ ấy, thành Trường An đổ trận tuyết lớn chưa từng thấy suốt mười năm qua. Tĩnh Vương Dạ Huyền Thần vốn si ngốc ba năm, vì đuổi theo một con bướm mà rơi vào hồ băng, cả phủ trên dưới đều đang chờ đợi chính phi là ta đây tuẫn táng. Thế nhưng khi chàng tỉnh lại, đôi mắt vốn chỉ biết ngây ngô cười với ta kia, nay lại lạnh lẽo tựa như băng giá. Mọi người đều ngỡ rằng, chàng sẽ nhớ đến người trắc phi thanh mai trúc mã, nhớ đến những vinh hoa phú quý kia. Nào ngờ, chàng chỉ nhớ mỗi mình ta. Chàng nói: "Trong phủ này, kẻ nào là người tốt, kẻ nào là kẻ xấu, bản vương trong lòng đều rõ." Khoảnh khắc ấy, ta biết rằng, vị Vương gia ngốc nghếch mặc người khi dễ kia đã chết rồi. Kẻ sống sót trở về, chính là con sói dữ đã ẩn mình suốt ba năm, mà nanh vuốt của chàng, chỉ vì ta mà lộ ra.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Lê Dạng Chương 6