Tựa Phương Trời Mọc

Chương 5

27/09/2024 22:14

Hàm Liên từ sau khi mang th/ai được Sở Vân Hành vô cùng thương yêu sủng ái, cô ta sao mà có thể chịu được sự dạy dỗ này? Điều này chỉ khiến cô ta nhớ lại những ngày mới tới Hầu phủ ăn nhờ ở đậu nhà người.

Lúc cãi nhau, cô ta và Chu mama đã đá/nh nhau.

Nhưng cô ta, dù sao cũng chỉ là cô nương chân yếu tay mềm, trước một người phụ nữ đã quen với việc lao động tay chân nặng nhọc như Chu mama thì sao chịu đựng nổi một đò/n.

Cô ta nhanh chóng bị chế phục, miệng cứ liên tục la hét phải b/án Chu mama.

Chu mama cười mỉa: “Ta là người bên nhà mẹ đẻ của phu nhân, là mama quản sự trong phủ. Cho dù ngươi đem chuyện này báo cho di nương, thì cũng không thể b/án ta được, huống hồ là ngươi, hiện tại cả danh phận di nương cũng không có, đến cả nha hoàn thông phòng cũng chưa phải!”

Chu mama lôi cô ta đến trước mặt mẹ chồng ta, Hương Nguyệt đang đứng bên cạnh hầu ống nhổ, chăm sóc b/ệnh tình cho mẹ chồng.

Sau khi mẹ chồng ta nghe Chu mama thuật lại đầu đuôi câu chuyện, cầm ống nhổ trên tay Hương Nguyệt ném vào đầu Hàm Liên, la lớn: “Sói mắt trắng.”

Hàm Liên sợ hãi ngồi sụp xuống đất, bụng đ/au dữ dội, được khiêng về.

Sở Vân Hành cũng bị gọi về, bị mẹ chồng ta m/ắng xối xả vào mặt.

Chén huyết yến của Hương Nguyệt là do nàng ta tự bỏ tiền túi ra m/ua, từ mùa đông mẹ chồng cứ b/ệnh rề rề, không tiến triển gì, Hương Nguyệt lấy m/áu người làm th/uốc dẫn, chăm sóc cẩn thận nửa tháng trời, sức khỏe mẹ chồng mới có khởi sắc.

Cho nên mới có thêm một chén huyết yến này, ai mà ngờ Hàm Liên lại không hiểu chuyện đến thế.

Lúc Sở Vân Hành quay về gặp Hàm Liên, hiếm khi hắn ta không dung túng cô ta, ngược lại lần này khi nghe cô ta đòi b/án Hương Nguyệt lại hung dữ trách m/ắng cô ta thêm một phen.

Hai lần bị h/oảng s/ợ, khiến Hàm Liên không thể giữ được đứa con, cái th/ai kéo dài được một tháng rồi bị sinh non.

Cô ta không dám h/ận mẹ chồng, càng không dám h/ận Sở Vân Hành, chỉ biết đem nỗi uất h/ận, đ/au khổ này trút lên Hương Nguyệt và Chu mama.

Hôm nay, khi nắm trong tay quyền thế, cô ta đương nhiên có oán báo oán, có th/ù ắt phải trả.

Ta đem thư từ Hầu phủ gửi tới, đưa cho mẹ ta.

Mẹ ta xem xong, nở nụ cười giễu cợt: “Cơ hội tốt thế này, không tranh thủ tạo chỗ đứng, lấy lòng người, còn đi ki/ếm chuyện tạo thị phi, thật là ng/u xuẩn đến đáng yêu.”

Mẹ ta giúp ta chỉnh lại áo lông chồn trên vai, ánh mắt ấm áp dịu dàng: “Tỷ tỷ con vào cung làm phi, hôm nay lại hạ sinh cho bệ hạ một người kế tự, trong nhà đã có một vị nương nương quá tôn quý, không thể lại có thêm một người thứ hai. Cha của con lại đá/nh thắng trận, nhà chúng ta hiện tại như giàu sang càng thêm phú quý, người ngoài nhìn, thấy như là như thêm hoa trên gấm, nhưng thực tế chúng ta như đang đi trên lớp băng mỏng, mỗi bước đi đều phải nơm nớp lo sợ.”

“Hôn sự giữa con và Sở gia, là mối hôn sự tốt nhất hiện giờ mà mẹ và cha con có thể sắp xếp cho con, Hầu phủ tuy không phải là gia tộc quá bề thế, nhưng cũng không quá thua kém nhà chúng ta, không quá chênh lệch để gây ra những tin đồn đàm tiếu. Lần này cha con trở về để trao trả binh quyền, Sở gia mấy đời đều ch/ôn thây ở quân doanh.”

Mẹ ta nói đến đây, giọng dần không cảm xúc: “Nếu như một ngày nào đó gặp phải cảnh ngặt nghèo, con trai của tỷ tỷ con và con trai của con, chính là cọng rơm c/ứu mạng của chúng ta ở kinh thành.”

Toàn thân ta run lên, ta hiểu rõ từng lời mẹ ta nói.

Nếu như có một ngày, bệ hạ bất mãn với việc cha ta chủ động trao trả binh quyền, hay muốn thanh trừng gia tộc của chúng ta, thì con trai của ta, cũng chính là đích trưởng tử của Sở gia, đến lúc đó sẽ dấy binh tạo phản, đưa con trai của đích tỷ ta lên ngôi hoàng đế, đảm bảo hưng thịnh suy vo/ng của toàn bộ gia tộc.

Mối hôn sự này giúp Sở gia càng thêm củng cố địa vị võ tướng của họ.

“Mẫu thân, con gái hiểu rồi.”

“Ùm, chuyện nối dõi tông đường có tỷ tỷ giúp con, chắc chắn sẽ suôn sẻ.”

Một cô gái đeo mạng che mặt bước ra từ sau lưng mẹ ta: “Đây là trợ thủ đắc lực, từ xa ngàn dặm, do bà nội con phái tới, tên là Lục Y.”

Lục Y nở nụ cười ngọt ngào với ta: “Tiểu chủ nhân, bỏ th/uốc hoặc hạ đ/ộc, gi*t người hoặc hủy thi, thuộc hạ đều làm được.”

Ta không nhịn được mà bật cười: “Mẫu thân, đây quả thật là trợ thủ đắc lực cho con.”

Ta ngước mắt nhìn lên mái hiên cong cong, nhìn ngắm tuyết trắng dày đặc, áo lông cáo quý giá cũng không thể ngăn chặn cái rét giá lạnh, bầu trời Hầu phủ cũng đã bắt đầu biến đổi.

Đóa hoa sen kiều diễm đó cũng đã nở đẹp rồi, đã đến lúc phải hái rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng xao xuyến

Chương 7
Kết hôn ba năm, chồng tôi luôn cho rằng tôi cổ hủ và tẻ nhạt. Thế là vào một đêm khuya, tôi lên mạng cầu cứu. 【Kết hôn ba năm, chồng vẫn luôn thấy tôi cổ hủ, tẻ nhạt.】 【Tôi phải làm thế nào để anh ấy bớt ghét tôi trong khoảng thời gian sắp tới đây?】 Không ngờ lại nhận được hồi đáp từ một cư dân mạng nhiệt tình. 【Ngoan nào, đây không phải lỗi của em.】 【Nếu đã quyết định sẽ chia tay, vậy thì trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy cứ yêu anh ta hết lòng đi, đừng để bản thân phải hối tiếc trong mối quan hệ này.】 Cứ thế, tôi và anh ấy trò chuyện gần nửa năm trời. Tôi buông bỏ chồng mình, rồi lại đem lòng yêu anh ấy. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi giữ mối quan hệ qua mạng như thế, mập mờ nhưng không vượt quá giới hạn. Thế nhưng cho đến một ngày, trong bữa tiệc gia đình để đón người anh cả vừa từ nước ngoài trở về của chồng tôi. Tôi vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy người đàn ông chỉn chu, nghiêm nghị ở phía đối diện đang cầm điện thoại nhắn tin. Ngay khoảnh khắc tay anh ấy dừng lại, màn hình điện thoại của tôi sáng lên. Dòng thông báo hiện lên rõ mồn một trên màn hình, chính là tin nhắn mà anh ấy vừa mới gửi tới. "Tránh xa nó ra." "Đừng để bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào em."
Hiện đại
Tình cảm
0
Ngắm Trăng Chương 7