15.
Ánh mắt hắn đỏ ngầu gần như muốn rỉ m/áu. Nhưng ta mệt rồi, thật sự quá mệt.
Từ khi được phong làm Công chúa, đến khi bị hắn giam lỏng trong quân doanh, mỗi ngày ta đều sống trên mũi d/ao. Bây giờ, ta chỉ muốn ngủ một giấc.
Chiếc túi hương cũ nát bị ta siết ch/ặt trong lòng bàn tay, xuyên qua lớp vải, nửa miếng ngọc g/ãy kia cấn vào lòng bàn tay ta đ/au nhói.
Đúng đêm hôm trước, Trần m/a ma bên cạnh mẫu phi đã liều c.h.ế.t lẻn vào quân doanh, trao nó cho ta. Bà ta nói, Quý phi nương nương đột ngột phát bệ/nh nặng rồi mất, trong miệng vẫn còn lẩm nhẩm tên gọi lúc nhỏ của ta.
Ta r/un r/ẩy tay mở túi hương, bên trong ngoài một bức thư, còn có nửa miếng ngọc kia. Nét chữ trên thư r/un r/ẩy không thành hình, giống như cơ thể sắp c.h.ế.t của người.
[Chiêu Chiêu, mẫu thân quả thật có dã tâm, nhưng từ tiếng “mẫu thân” đầu tiên con khóc gọi ta, mẫu thân đã không thể buông tay được nữa.]
Ta ôm túi hương, vùi mặt vào đầu gối, khóc suốt cả một đêm. Hóa ra, nữ nhân mà ta đã h/ận suốt nửa đời, cũng đã từng thật lòng yêu ta.
Tội chứng của Tô gia, mối huyết hải thâm th/ù của Tạ gia, như một ngọn núi đ/è nặng lên người ta, cũng đ/è nặng lên người Tạ Dự An.
Khi trời sáng, ta lau khô nước mắt, viết một bức thư tuyệt mệnh cho hắn.
[Tạ Dự An, ta thay Tô gia nhận hết tội lỗi, nhưng xin ngươi hãy nhớ, Tống Chiêu Ly ta, chưa từng hại một ai của Tạ gia.]
Sau đó, ta một mình đi ra khỏi quân doanh, đi vào sâu trong tuyết trắng ngập trời. Ta biết hắn sẽ đến, một người kiêu ngạo như hắn, tuyệt đối không cho phép “chiến lợi phẩm” của mình đào thoát theo cách này.
Tuyết rơi càng lúc càng lớn, đất trời chỉ còn lại một mảng trắng xóa. Ta cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, ngã quỵ trong một đình hoang, ý thức dần dần mờ nhạt.
Trong hư ảo, ta nhìn thấy một bóng người đen cưỡi ngựa phi như đi/ên đến. Hắn lăn xuống ngựa, loạng choạng lao đến bên cạnh ta, ôm ch/ặt ta vào lòng, hét lên khản giọng: “Chiêu Ly!”
Đó là lần đầu tiên ta nghe thấy hắn gọi tên ta như vậy. Không phải là “Công chúa” lạnh lùng, không phải là “Người” xa cách, mà là “Chiêu Ly.”
Ta gắng sức mở mắt, muốn cười với hắn một cái, nhưng trong cổ họng lại dâng lên một vị ngọt tanh, ho ra vài vệt m/áu: “Chàng… cuối cùng cũng chịu nhìn ta rồi.”
Khi ta c.h.ế.t trong vòng tay hắn, trời đã lờ mờ sáng. Hắn ôm lấy cơ thể lạnh băng của ta, không hề nhúc nhích, cho đến khi hai tay bị đông cứng tím tái.
Ba ngày sau, hắn đích thân ch/ôn cất ta trên một sườn đồi hướng về phía Mặt trời ở bên ngoài Nhạn Môn Quan.
Hắn đắp m/ộ cho ta, từng nét từng nét, khắc lên [M/ộ của Đại Tề trưởng công chúa Tống Chiêu Ly.]
Sáng sớm ngày hôm sau, các tướng sĩ biên quan phát hiện đại trướng soái không còn một ai.
Trên án, chỉ để lại một giấy từ quan.
Trên giấy viết: [Hạ thần Tạ Dự An, xin được trả x/á/c về chốn đồng hoang, vĩnh viễn trấn giữ ngôi m/ộ cô đ/ộc.]
Hắn cứ thế biến mất nơi biên thùy đầy tuyết, không còn ai biết tung tích.
Gió tuyết ch/ôn vùi thi cốt của ta, cũng ch/ôn vùi phần đời còn lại của hắn.
Ta cứ ngỡ, đây chính là kết thúc của câu chuyện của chúng ta.
Linh h/ồn không cam lòng của ta, tận mắt chứng kiến tất cả những gì hắn đã làm vì ta.
Nhìn hắn chỉ sau một đêm mà đầu bạc trắng, canh giữ ngôi m/ộ cô đ/ộc của ta, ngày lại ngày lau chùi bia m/ộ. Cho đến khi luồng khí lạnh buốt xươ/ng kia dần dần rút đi, một cảm giác quen thuộc, đến từ sâu thẳm linh h/ồn, bao bọc lấy ta.
Ta đột nhiên mở trừng mắt, trở thành một linh h/ồn có thể nhìn thấy hắn, nhưng không thể chạm vào hắn.
16. Góc Nhìn Của Tạ Dư An
Trời chưa sáng, ta đã tỉnh giấc. Trong lều vẫn còn lưu lại mùi tro giấy ch/áy, lạnh lẽo như hầm băng.
Chính tay ta đã châm lửa. Những tội chứng còn lại của Tô gia, những thứ đủ để khiến một thế tộc trăm năm tan thành tro bụi, đều bị ta từng cuốn, từng trang ném vào trong lư hương.
Khoảnh khắc đó, ánh lửa lúc ẩn lúc hiện, ta dường như lại thấy Tống Chiêu Ly. Nàng đứng đối diện ngọn lửa, ánh mắt trong suốt và bi thương, nhẹ giọng nói với ta: “Chàng cuối cùng cũng chịu nhìn ta rồi.”
Ta nhắm ch/ặt mắt, mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi không thể kiểm soát mà tuôn rơi, vị mặn chát thấm vào khóe môi.
Ngoài lều, Liễu Thất quỳ một gối, hai tay nâng một chiếc đại sam màu đen.
Đó là áo ngoài Tống Chiêu Ly không bao giờ rời thân, lúc này trên đó đọng lại một mảng lớn m.á.u đỏ sẫm, là dấu vết cuối cùng nàng để lại trên cõi đời này.
Giọng ta khàn đặc không giống của chính mình: “Ngày mai lên đường, đưa Công chúa về kinh.”
Liễu Thất dập đầu tuân lệnh.
Ta vì cái gọi là b/áo th/ù, đích thân đ/ốt từ đường họ Tô, h/ủy ho/ại ngôi nhà duy nhất của nàng. Một vị ngọt tanh dâng lên cổ họng, ta gần như không đứng vững.
Lúc này, rèm lều bị một bàn tay lặng lẽ vén lên, Triệu thống lĩnh một thân quân trang, lặng lẽ đứng ở cửa. Hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn ta, giọng nói đ/è xuống cực thấp: “Bệ hạ có mật chỉ, nếu người đ/ốt tội chứng, sẽ… c.h.é.m g.i.ế.c tại chỗ.”
Hắn thở dài một tiếng, chắp tay với ta: “Nhưng ta, muốn xem xem tướng quân cuối cùng có thể đi được bao xa!” Nói xong, hắn lui ra ngoài, như thể chưa từng xuất hiện.
Đêm đó, ta một mình đi đến m/ộ của Tống Chiêu Ly.