Tôi là mẹ của một “Phật tử” trong giới hào môn Kinh thành. Con trai tôi bẩm sinh lãnh đạm vô tình. Cho đến khi thằng bé vì một minh tinh mà phá giới, bước chân trở lại chốn hồng trần.

Thẩm Tự đem toàn bộ gia sản đổi lấy việc cưới được minh tinh kia. Mọi người đều ca tụng: kẻ xưa nay vô tình, một khi động tâm thì sâu nặng, đến cả tài sản bạc tỷ cũng có thể dâng cho người ta.

Còn tôi, bởi hết lần này đến lần khác ngăn cản, nên bị thằng bé oán h/ận, cả đời không muốn gặp mặt.

Ngay cả khi tôi nằm trên giường bệ/nh, thằng bé cũng chỉ niệm khẽ một câu Phật hiệu rồi nói: “Nhân quả báo ứng. Mẹ rơi vào kết cục này, cũng là tự chuốc lấy mà thôi.”

Sau đó, tôi trùng sinh. Trở về cái ngày thằng bé nói muốn xuống tóc đi tu.

Lần này, chính tay tôi tiễn thằng bé vào cửa Phật. Rồi quay đầu, lập đứa “sói con” tôi một tay nuôi lớn trở thành người thừa kế.

1.

Mãi đến ngày tôi hấp hối, Thẩm Tự mới chịu đến nhìn tôi một lần. Nhưng khi ấy, ý thức của tôi đã mơ hồ, ngay cả mắt cũng không mở nổi.

Tôi nghe thấy hộ công thì thầm sau lưng: “Thái tử gia quả nhiên là người nhập Phật, từ bi nhân hậu. Rõ ràng bị mẹ hại thành thế mà cuối cùng vẫn mềm lòng đến thăm.”

“Chẳng phải sao? Bà ta còn có thể dưỡng bệ/nh yên ổn nhiều năm như vậy, không phải cũng nhờ Thái tử gia ngầm lo liệu sao? Nếu không, với những việc bà ta từng làm, sớm đã bị đ/á ra đường rồi.”

Tiếng bàn tán lập tức im bặt khi có người đẩy cửa vào. Tôi nghe tiếng vòng Phật chạm nhau lách cách, tiếng giày cao gót gõ xuống nền, hương trầm hòa lẫn mùi nước hoa nồng nặc, khiến khứu giác yếu ớt của tôi r/un r/ẩy phản ứng. Tôi muốn ho khan nhưng đã chẳng còn chút sức lực.

Đây là phòng vô trùng, bất cứ ai vào cũng phải toàn thân khử khuẩn. Nhưng Thẩm Tự cứ thế bước vào, không một lớp phòng hộ, chỉ khiến cái c.h.ế.t của tôi đến nhanh hơn.

Tất cả quyền lực tôi trao cho thằng bé, cuối cùng lại biến thành lưỡi d.a.o đ.â.m ngược vào mình.

“Thưa mẹ, chúng con đến thăm mẹ đây.” Là giọng của Tân Vu Vi. Cũng chính là đóa hoa phú quý trong giới giải trí, người mà Thẩm Tự nguyện dùng toàn bộ gia sản để cưới về.

Chỉ e cô ta còn chưa biết, bản thân chỉ là thế thân mà thôi.

Tân Vu Vi khẽ thở dài: “Giá mà năm đó mẹ đồng ý để con và A Tự ở bên nhau, thì bây giờ cả nhà ta đã vui vẻ hòa thuận, cần gì phải ra nông nỗi này?”

“A Di Đà Phật. Vạn vật đều là nhân quả. Mẹ từng tổn thương anh, lại còn tranh quyền với ba, kết cục hôm nay đều là tự làm tự chịu.”

Cho dù bao năm qua tôi đã sớm thất vọng, thậm chí chán gh/ét đứa con trai này, nhưng nghe những lời ấy, trong lòng vẫn không tránh khỏi lạnh buốt.

Nỗi đ/au lớn nhất chính là khi trái tim đã ch*t.

2.

Tôi sớm đã c.h.ế.t tâm với Thẩm Tự.

Đứa con tôi phải liều mất nửa cái mạng mới sinh ra, tôi nuôi nấng từng chút, nâng niu hết mực. Thế mà thằng bé chỉ mong mỏi tình thương từ người cha chẳng bao giờ về nhà, coi mọi sự hy sinh của tôi như hư không.

Càng khao khát người cha ấy, thằng bé càng lạnh nhạt với tôi. Giờ nhìn lại, quả thật từ nhỏ đã là một mầm x/ấu xa.

Mười tám tuổi, thằng bé hạ quyết tâm nhập Phật, từ đó c/ắt đ/ứt với hồng trần.

Tôi chỉ có duy nhất một đứa con trai. Tôi khổ tâm bồi dưỡng, dẫu thằng bé vô tình, tôi vẫn hết sức làm tròn bổn phận một người mẹ để yêu thương thằng bé.

Thằng bé muốn vào chùa, vậy cơ nghiệp to lớn của nhà này phải làm sao? Lẽ nào tôi có thể trơ mắt nhìn gia sản bị kẻ khác phân chia sạch sẽ?

Chưa kể đến vị hôn thê từ nhỏ đã định của thằng bé, biết ăn nói thế nào đây?

Thằng bé vứt bỏ tất cả gánh nặng, chỉ để mặc tôi thu dọn tàn cục.

Một mình tôi đối mặt với đàn sói đang rình rập, cắn răng giữ vững cơ nghiệp, còn Thẩm Tự lại trong một chương trình giải trí mà đem lòng với một minh tinh đầy scandal.

Thằng bé là Phật tử thanh lạnh, siêu thoát trần thế nơi cửa chùa. Còn Tân Vu Vi lại là đóa hoa phú quý của giới giải trí, vô tình xông vào tịnh xá của thằng bé.

Thằng bé lạnh nhạt với tất cả, chỉ dành sự đặc biệt cho cô ta. Tân Vu Vi cả gan trêu ghẹo, Thẩm Tự lại không chống đỡ nổi, bị chọc đến đỏ mặt tía tai.

Khán giả đi/ên cuồ/ng ghép cặp, “CP” hot đến mức bay lên trời. Sau khi chương trình kết thúc, còn có paparazzi chụp được cảnh Tân Vu Vi lên núi lễ Phật. Nhưng Phật tử kia lại lạnh lùng từ chối cô ta ngoài cửa.

Mãi đến khi cô ta một lần nữa bị bôi đen, Thẩm Tự mới vì cô mà hoàn tục nhập thế.

Lúc ấy, mọi người mới biết, hóa ra vị Phật tử thanh nhã lạnh lùng kia chính là Thái tử gia của giới hào môn Kinh thành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
9 Xe Buýt Số 0 Chương 15
12 Âm Vang Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Song Trọng Sinh, Phu Quân Hèn Mọn Cưới Về Còn Ta Cao Giá Gả Đi

Chương 8
Kiếp trước, ngày ta gả cho tướng quân Tiêu Hành, đứa em gái khác mẹ trong nhà là Ôn Liên Nhi quỳ xuống trước mặt mọi người cầu xin: "Ngày đó chị ép em hầu hạ tướng quân, giờ trong bụng em đã có máu mủ của tướng quân!" "Liên Nhi không cầu danh phận! Chỉ mong chị cao tay tha cho, để em cùng vào cửa!" "Chị ơi, đứa trẻ vô tội mà! Nếu chị không đồng ý, chẳng khác nào bức em phải chết!" Chuyện ép nàng ấy thử giá hoàn toàn là bịa đặt, ta không chấp nhận yêu cầu của Ôn Liên Nhi. Tiêu Hành cũng chẳng hề nghi ngờ. Nhưng Ôn Liên Nhi lại thuê bọn cướp núp nửa đường chặn kiệu hoa của ta để cướp hôn. Kết cục, lũ cướp nổi máu thú, hãm hiếp rồi giết chết nàng. Ôn Liên Nhi chết, mẹ ruột là Trịnh di nương cáo buộc mẫu thân ta bức tử thứ nữ. Phụ thân thiên vị di nương, bắt mẫu thân đánh đòn trước mặt mọi người rồi giam vào trang viên. Mặc kệ Trịnh di nương ngày đêm hành hạ, khiến mẫu thân ta chết thảm. Lúc đó ta vừa có thai, cầu xin phu quân giúp đòi lại công đạo cho mẫu thân. Nhưng Tiêu Hành vốn luôn dịu dàng với ta, lại đứng trước linh cữu mẹ ta sai bà mối đánh cho ta sẩy thai ngay tại chỗ. "Nếu ngày đó nàng đồng ý để Liên Nhi vào cửa, nàng ấy và đứa bé đã không chết!" "Ôn Thanh Nghiễm, có ngày hôm nay đều do nàng tự chuốc lấy!" Lúc ấy ta mới biết Tiêu Hành sớm đã tư thông với Ôn Liên Nhi. Trước quan tài mẫu thân, ta cùng đứa con trong bụng thành hai xác chết. Tỉnh lại, tiếng pháo hỉ bên ngoài vang rền tai, trên người vẫn khoác hồng trang đẫm máu. Trước mắt là Ôn Liên Nhi đang quỳ dưới chân, công khai cầu xin ta.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Vẽ Núi Xuân Chương 6
hơi hơi Chương 6