Lời cầu nguyện của quỷ 2

Chương 2

05/05/2024 18:52

“Không thể nào, tôi không thể nào nhìn nhầm được.” Bà đồng thề thốt: “Căn nhà đó chắc chắn có vấn đề, nếu không làm sao tôi lại dám đòi cô cái giá cao như vậy. Phải xem thêm mấy cái nhà kiểu như vậy thì tuổi thọ của tôi cũng bị rút ngắn lại rồi!”

Người phụ nữ này thế nhưng còn dám mạnh miệng. Tôi càng thêm tức gi/ận, mỉa mai nói: “Ngài thu của tôi sáu mươi sáu nghìn tệ nhưng chẳng giúp được gì, mà bà lão hàng xóm nhà tôi ấy à, một xu cũng không cần nhưng đã c/ứu mạng hai mẹ con chúng tôi đó.”

Bà đồng hai mắt trợn trừng: “Cô nói gì cơ?”

Tôi muốn chọc tức bà ta nên dùng vài câu ngắn gọn kể lại nghi thức trừ tà ngày hôm ấy. Chưa kịp dứt lời, bà đồng giống như phát đi/ên đã lao tới, t/át tôi một cái muốn n/ổ đom đóm mắt!

“Bà…” Tôi vừa lo vừa tức, đang định đ/á/nh lại thì phát hiện sắc mặt bà ta đã trở nên tái nhợt, như thể sắp có đại nạn ập đến.

“Cô là đồ ng/u!” Bà ta hét lên: “Con gái của cô xong đời rồi, chúng ta đều xong đời rồi!”

Tôi choáng váng luôn rồi. Người trong siêu thị thi nhau dừng lại, không ngừng dùng ánh mắt kỳ lạ đ/á/nh giá chúng tôi.

Bà đồng còn muốn nói thêm vài câu, bỗng nhiên giống như nhìn thấy cái gì đó sau lưng tôi, vẻ mặt trở nên méo mó bởi vì kinh sợ, hai mắt trợn trừng như sắp sửa n/ổ tung.

“Q/uỷ! Q/uỷ!” Bà ta thì thầm.

Tôi xoay người lại, nhìn thấy Đoán Đoán bởi vì nghe được tiếng cãi vã, đang cầm cây kem chạy về phía này.

Bà đồng nhanh chân bỏ chạy, lao thẳng về phía cửa siêu thị, ngay cả đồ trong xe đẩy cũng chẳng thèm mang đi.

“Mẹ, đó là ai vậy?” Đoán Đoán nghi hoặc hỏi.

“Một bà đi/ên.” Tôi viện cớ qua loa, trong lòng cảm thấy bồn chồn trước phản ứng của bà đồng.

Có phải người phụ nữ này lại muốn moi tiền tôi thêm một lần nữa phải không?

Thế nhưng nỗi sợ hãi trên mặt bà ta ban nãy trông không giống như đang giả vờ.

Tôi nghĩ lung tung một hồi, ánh mắt vừa dời đi, đột nhiên liền phát hiện bà lão đang đứng lẫn trong đám đông nhìn chằm chằm vào tôi.

“Là dì à.” tôi một tay dắt Đoán Đoán, một tay kia xách giỏ đựng đồ bước về phía bà lão: “Dì cũng đến m/ua đồ sao?”

“Trong nhà hết trứng gà rồi, dì ra ngoài dạo một chút.” Bà lão mỉm cười xoa đầu Đoán Đoán.

“Ôi, hôm qua con vừa m/ua hai túi, còn tặng cho người một túi, nhanh như vậy đã ăn hết rồi sao?” Tối qua sau khi tan làm tôi còn lượn qua chợ một vòng.

Lúc này bà lão mới nhớ ra, vỗ mấy cái lên đầu mình: “Coi trí nhớ của bà này, đúng là già rồi, không dùng được nữa!”

Tôi vội vàng đỡ lời: “Làm gì có chuyện đó, đi nào, chúng ta đi dạo xem, lại m/ua thêm ít đồ, rồi cùng nhau về nhà.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1