19
Chỉ một bước đơn giản.
Tôi do dự rất lâu.
Lâu đến mức tưởng như cả thế giới đã ngừng chuyển động vì mình.
Nhưng thực ra...
Mới chỉ mười phút.
Mở cửa rồi đóng cửa.
Chỉ mất một giây.
Nước mắt rơi xuống.
Chỉ mất một khoảnh khắc.
Tôi không có biểu cảm gì.
Chỉ là nước mắt không ngừng rơi.
Tí tách.
Tí tách.
Dưới chân tôi dần xuất hiện một vũng nước nhỏ.
Bên trong chứa đầy lưu luyến và đ/au đớn.
Đôi chân không còn bước đi nổi nữa.
Một tin nhắn từ số lạ gửi tới.
【Năm phút nữa.】
【Nếu mày còn không xuống đây, tao sẽ gửi toàn bộ chứng cứ cho Hạ C/âm.】
Vậy thì...
Chi bằng để chính tôi nói cho anh biết.
Nếu đây là bản án t//ử h/ình.
Người có tư cách phán quyết tôi.
Cũng chỉ có Hạ C/âm.
Những kẻ khác.
Không xứng.
Tôi mở cửa quay trở lại.
Hạ C/âm đang ngồi trên sofa.
Đầu cúi thấp, trên người vẫn là bộ quần áo anh mặc lúc ra ngoài hôm nay.
Không nhìn rõ biểu cảm.
Bóng dáng bị ánh trăng kéo dài.
Cô đ/ộc đến đáng thương.
"Tôi đã chuyển công ty sang tên em. Trong tài khoản cũng để lại đủ tiền..."
"Hạ C/âm."
Tôi c/ắt ngang lời anh.
"Em không cần tiền. Em ở bên anh chưa bao giờ vì tiền."
Anh ngẩng đầu lên.
Gương mặt đầy nước mắt.
Mờ mịt nhìn tôi.
"Tôi biết. Em không cần tiền. Cũng không cần anh."
Điện thoại trong tay tôi rung liên tục.
Chỉ riêng nước mắt của Hạ C/âm thôi.
Đã đủ lăng trì tôi ngàn vạn lần.
Tôi lấy điện thoại ra.
Nước mắt làm mờ cả tầm nhìn.
Tôi không đọc rõ nổi những dòng đe dọa.
Nhưng vẫn nhìn thấy mấy câu cuối.
【Mày nói cho Hạ C/âm biết đi.】
【Nói hết cho anh ta biết.】
【Tao đang đứng ngay trước mặt anh ta đây.】
Tôi bật cười đến phát run.
"Mẹ kiếp."
"Cần mày nói à?"
"Tao tự nói."
"Tao đang ở cùng Hạ C/âm."
"Có giỏi thì lên đây bóp ch*t tao đi."
Tôi ném điện thoại vào góc phòng.
Chiếc điện thoại vỡ tan tành.
Tôi gần như quỳ bò tới trước mặt Hạ C/âm.
R/un r/ẩy lau nước mắt cho anh.
Lạnh.
Quá lạnh.
Toàn thân anh đều lạnh ngắt.
"Hạ C/âm."
"Em sai rồi."
"Em nói thật với anh."
"Hạ C/âm..."
Tôi cúi xuống hôn lên đôi mắt anh.
"Cho em một cơ hội."
"Để em giải thích được không?"
Điện thoại của Hạ C/âm cũng vang lên.
Trên màn hình hiện cái tên:
Đàm Tắc.
Nhạc chuông vẫn là đoạn ghi âm năm đó tôi tự thu.
"Hạ C/âm ca ca~"
"Có người tìm anh kìa~"
"Mau xem thử đi~"
Giọng điệu nũng nịu đến phát ngấy.
Là tôi cố ý thu như vậy.
Hạ C/âm làm việc luôn rất tập trung.
Ngoài tiếng tôi gọi.
Những loại nhạc chuông khác đối với anh gần như vô dụng.
Điện thoại có reo đến n/ổ tung anh cũng chẳng nghe thấy.
Nhưng chỉ cần tôi va đầu vào cửa rồi khẽ kêu đ/au một tiếng.
Anh sẽ lập tức nghe thấy.
Tôi đưa tay định tắt điện thoại của anh.
Anh không ngăn lại.
20
Ba năm trước.
Công ty của Hạ C/âm gặp vấn đề.
Đàm Tắc tìm đến tôi.
Không còn vẻ ôn hòa thường ngày nữa.
"Rời khỏi Hạ C/âm. Tôi sẽ bù khoản thâm hụt trong sổ sách cho anh ta."
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu.
Trong đôi mắt hoa đào vốn dịu dàng kia là sự lạnh lẽo không thể che giấu.
"Anh Đàm Tắc?"
"Hàn Triều, không có Hạ C/âm. Cậu thậm chí còn không xứng xuất hiện trước mặt tôi."
"Tôi muốn cậu rời khỏi Hạ C/âm."
"Công ty của anh ta đang gặp vấn đề rất lớn."
"Chỉ có tôi mới giúp được anh ta."
"Cậu đi. Tôi giúp anh ta"
"Cậu ở lại. Rồi nhìn anh ta bị cậu liên lụy đến trắng tay."
Hạ C/âm tốt như vậy.
Sao có thể trắng tay được chứ?
Tôi trở về nhà.
Hạ C/âm đang làm thủ tục thế chấp tài sản.