Rối Gỗ Treo Chỉ Mảnh

Chương 11 + 12

14/06/2024 16:41

11.

Sau đó, đúng như Lộ Xuyên nói, anh ta cách tôi càng ngày càng gần.

Trong bóng tối, tìm tôi nói chuyện phiếm, luôn muốn lấy được thứ gì đó từ trên người tôi.

Thậm chí còn xâm nhập vào phòng ngủ của tôi.

Giống như không thể rời khỏi tôi dù chỉ trong một giấy.

Không giống với Lâm Chấp, anh ta thật sự giống như có ba nhân cách.

Một, là học thần đẹp trai rạng rỡ trong trường.

Một người, là thanh niên coi thường mạng sống ra tay tà/n nh/ẫn.

Một, là thiếu niên có vẻ nhút nhát nhỏ yếu chỉ có ở trước mặt của tôi.

Vì vậy, tôi không thể không luôn luôn nghĩ về anh ta.

Cùng với, lúc mới gặp, x/ác của con chó hoang nằm rải rác khắp nơi.

Đôi mắt đẫm m/áu bất lực kia, cuối cùng sẽ đổi thành ánh mắt của Lâm Chấp.

Tôi nghĩ, tôi đã bảo vệ bí mật của một vị thiên sứ lưu lạc tại nhân gian, mang theo điều cấm kỵ đi/ên loãn và đẫm m/áu.

12.

Dưới ánh trăng, Lộ Xuyên lấy từ trong ngựk ra một quả quýt, l/ột vỏ.

Tôi cúi đầu xoa đầu gối đ/au nhức, nhẹ giọng nói:

“Lộ Xuyên, anh đừng tới tìm tôi nữa.”

“Em biết đấy, An An, điều đó không thể nào!”

Lộ Xuyên lật xuống, đưa quýt cho tôi.

Hai tay anh ta vén quần ngủ của tôi lên, nâng đầu gối của tôi, thổi rất nghiêm túc.

Tôi từng cánh từng cánh ăn quýt, nhìn học thần được vạn người chú ý trong trường học, quỳ gối trước mặt tôi, thất thần hoảng hốt.

Thật lâu sau, Lộ Xuyên đứng dậy, quen thuộc đi lại từng ngóc ngách trong phòng ngủ.

Theo anh ta đi lại, mấy cái camera theo dõi bị anh ta lấy ra.

Lộ Xuyên đặt camera lên giường, cẩn thận thay pin.

Đây là thành quả mấy năm qua của anh ta, từng bước tiếp cận tôi.

Trong lúc này, trong phòng yên tĩnh muốn ch*t.

Tôi nhàm chán, thoáng đung đưa hai chân.

Cuối cùng, Lộ Xuyên đặt từng camera lại vào trong góc.

Anh ta đến gần tôi, thử đưa tay ra.

Anh ta xoa đầu tôi.

“An An, vừa rồi em gọi tên anh a.”

“Đừng nghe lén nữa.” Tôi không có tự tin phát ra kháng nghị.

“Anh chỉ sợ em gặp nguy hiểm thôi.”

Lộ Xuyên hài lòng kiểm tra camera trong góc phòng: “Nếu không anh cũng sẽ không c/ầu x/in em để anh vẫn luôn có thể nhìn thấy em.”

Được rồi, nếu như không cho phép tự ch/ặt tay của mình xuống gửi cho Lâm Chấp cũng coi như là lời “C/ầu x/in” đi.

Chẳng sợ anh gửi cái móng heo đâu... Tôi đến nay nhớ tới đều ch/ửi thầm.

Nhưng có lẽ là đã sống lâu trong địa ngục, một người có tuyệt vọng đến đâu cũng muốn đưa ra ấm áp.

Tôi không muốn Lộ Xuyên cũng lâm vào nguy hiểm, chỉ hy vọng anh ta yên ổn cả đời.

“Anh đừng chọc cậu ta là tốt rồi.” Tôi nhẹ nhàng nói: “Vào đại học cho tốt.”

“Cậu ta tính là cái gì a.” Lộ Xuyên cười lạnh: “Anh thậm chí có thể ở trong phòng ngủ của em, cậu ta cũng không biết.”

“Lộ Xuyên!” Giọng tôi cao hơn vài phần.

“Thật xin lỗi.” Lộ Xuyên lập tức cúi đầu.

Tôi giương mắt, đang nhìn thấy trong mắt của anh ta, tràn đầy kiên cường và cuồ/ng nhiệt.

Tiếp theo, anh ta trèo lên cửa sổ, lúc muốn rời đi, để lại một nụ cười ranh mãnh đắc ý.

“Anh quyết định không nghe lời em. Nhưng em nhớ rõ.”

“An An, anh là của em.” Lộ Xuyên nói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Crush cũ cười nhạo tôi đi giao đồ ăn, nào ngờ tôi là con gái độc nhất của tỷ phú

Chương 9
Tổ tiên nhà tôi khởi nghiệp từ nghề khai thác mỏ, giàu đến mức nào ư? Ngày tôi chào đời, ông nội mua thẳng nửa quả núi làm quà đầy tháng cho tôi. Ba tuổi, tôi bốc thăm thôi nôi trúng ngay một chiếc bàn tính vàng, cả nhà thức trắng đêm để thành lập quỹ tín thác cho tôi. Hồi tiểu học đi họp phụ huynh, hiệu trưởng thấy bố mẹ tôi đều phải khúm núm đứng dậy. Thế nhưng năm tôi mười tuổi, tôi suýt chút nữa bị bắt cóc. Bố mẹ sợ hãi tột độ, từ đó ném tôi vào một khu chung cư bình dân, mặc quần áo mua ở chợ đầu mối, ăn cơm suất rẻ nhất ở nhà ăn tập thể. Tôi cũng thấy thoải mái vì được yên tĩnh. Cho đến buổi họp lớp năm năm sau khi tốt nghiệp, cô lớp trưởng tôi từng thầm thương trộm nhớ nhìn thấy tôi mặc đồng phục shipper, cười cười xếp tôi vào bàn của nhân viên phục vụ. Hoa khôi của lớp dịu dàng nói: "Ôi dào, mọi người đừng nói thế, đối với Chi Dao mà nói, tự nuôi sống được bản thân đã là một loại thành công rồi mà." Cả đám nâng ly hùa theo: "May mà hồi đó lớp trưởng không bị mù, nếu không giờ chắc phải cùng cô ta chen chúc trong căn nhà thuê mà ăn mì tôm rồi nhỉ?" Tôi chẳng có phản ứng gì, chỉ đang cau mày nhìn tệp tài liệu mà hội đồng quản trị gia tộc gửi đến trên điện thoại.
Sảng Văn
Tình cảm
0