Tóm Được Cô Vợ Lắm Chiêu

Chương 12

25/07/2026 23:13

Anh dừng chân ở vị trí cách tôi một bước chân. Ánh đèn hành lang chiếu xuống, bao bọc lấy anh trong một quầng sáng trắng lạnh lẽo.

Mùi m/áu thoang thoảng bay vào mũi tôi. Anh cụp mắt xuống, khẽ nhếch môi cười: "Nam Gia, anh rất muốn ôm em, tiếc là mùi trên người anh không dễ ngửi chút nào."

Tôi chẳng thèm quan tâm nhiều như vậy, lập tức nhào tới ôm chầm lấy anh, áp má vào ngựk anh cọ cọ, khẽ gọi: "Ông xã."

M/ộ Thời lập tức ôm ch/ặt lấy eo tôi.

Tôi khoác tay anh bước ra khỏi tòa nhà b/ệnh viện. Ngay khi chuẩn bị bước xuống bậc thềm, một bóng người đột nhiên lao ra từ phía sau cây cột tròn lớn bên cạnh.

Tôi còn chưa kịp nhìn rõ, cô ta đã chạy xộc đến trước mặt tôi, tạt mạnh thứ chất lỏng trong tay về phía tôi.

"Nam Gia!" M/ộ Thời nắm ch/ặt lấy cánh tay tôi, dùng sức kéo tôi lùi lại phía sau.

Cả người tôi ngã nhào vào lòng anh, phần lớn chất lỏng đều đổ ập xuống đất, nhưng vẫn có vài giọt b/ắn lên phần cánh tay và mu bàn tay đang để trần của tôi.

Cơn đ/au bỏng rát nhức nhối ập đến. Sống mũi tôi cay xè, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã.

"đ/au quá..." Tôi khóc nói: "M/ộ Thời, em đ/au quá..."

Là axit.

Kẻ tạt axit tôi đã bị bảo vệ chạy tới kh/ống ch/ế. Dưới ánh đèn, cô ta ngẩng mặt lên, vẻ mặt vô cùng cực đoan và đi/ên cuồ/ng:

"Nếu không phải cô chen chân vào, sao M/ộ Thời có thể phản bội tôi? Anh ấy rõ ràng thích tôi như thế! Anh ấy từng nói đời này chỉ yêu một mình tôi, cho dù có kết hôn cũng chỉ kết hôn với tôi! Đồ l/ừa đ/ảo, tiểu tam, đồ tiện nhân!"

Tôi đ/au đến mức lưng toát một tầng mồ hôi lạnh, nhưng vẫn gượng sức đáp trả: "Nực cười! Một năm trước tôi đã ở bên anh ấy rồi, lúc đó cô còn đang học cấp ba đấy. Đầu óc có b/ệnh thì đi chữa đi, suốt ngày ảo tưởng về đàn ông đã có vợ, bộ thật sự coi chúng tôi là bố mẹ cô chắc?"

Những lời m/ắng mỏ phía sau tôi còn chưa kịp thốt ra, bởi vì M/ộ Thời đã dứt khoát bế bổng tôi lên, sải bước dài đi về phía phòng khám để bác sĩ trực cấp c/ứu đêm xử lý vết thương cho tôi.

"May mà không nghiêm trọng, vết thương chỉ ở bề mặt da thôi, về nhà bôi th/uốc mỡ vài ngày là ổn."

Vị bác sĩ kia nhìn vẻ mặt căng thẳng của M/ộ Thời, bỗng nhiên bật cười: "Lo lắng thế cơ à bác sĩ M/ộ, đây là bạn gái cậu hả?"

Anh nhàn nhạt nói: "Là vợ của tôi."

Tôi ở bên cạnh bổ sung thêm một câu: "Hợp pháp."

Bác sĩ kia quay đầu lại, quan sát tôi một lúc: "Ơ, sao tôi nhìn cô trông quen quen thế nhỉ... Không phải cô là cô bé nửa đêm một mình chạy đến b/ệnh viện truyền dịch đợt trước sao? Hóa ra lại là người nhà bác sĩ M/ộ của chúng tôi à?"

M/ộ Thời đang đứng bên cạnh bỗng nhiên khựng người lại.

Một lát sau, anh chậm rãi hỏi: "Nửa đêm một mình đến truyền dịch... Chuyện đó là từ lúc nào?"

"Để tôi nghĩ xem... Chắc là vài tháng trước, ngày cụ thể thì tôi không nhớ rõ. Tôi có ấn tượng là vì cô bé này vừa truyền dịch vừa nôn đầy kem ra đất. Lúc cô lao công đến dọn dẹp, cô ấy còn vừa khóc vừa xin cô lao công chúc mình sinh nhật vui vẻ nữa."

Trong lúc bác sĩ nói chuyện, ký ức của đêm hôm đó lại ùa về trong lòng tôi.

Vốn dĩ hôm đó tôi đã tủi thân đến ch*t đi được. Tôi đã từ chối lời mời của mẹ và Tô Tô, chỉ vì muốn đón sinh nhật cùng M/ộ Thời. Kết quả là anh không những quên sạch bách, mà đến nửa đêm tôi còn phải một mình chạy đến b/ệnh viện truyền nước.

Nhưng đến tận hôm nay, tôi mới chợt nhận ra rằng, thực chất vào lúc tôi đang truyền nước và nôn mửa khó chịu nhất, M/ộ Thời cũng đang ở chung một b/ệnh viện với tôi.

Chỉ là anh cũng giống như tối nay, phải giữ tinh thần tập trung cao độ, đứng trước bàn mổ và không được phép lơ là dù chỉ một giây.

Nếu có cơ hội, chắc chắn anh cũng muốn giống như tối nay, vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật là sẽ chạy đến ôm tôi ngay lập tức.

Trong lúc nói chuyện, có b/ệnh nhân mới đi vào. Vị bác sĩ kia lên tiếng chào M/ộ Thời một tiếng rồi vội vã rời đi làm việc.

M/ộ Thời ngồi xuống bên cạnh tôi, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi: "Là vào ngày sinh nhật của em sao?"

"Vâng." Tôi thấy anh định mở miệng nói gì đó liền vội vàng ngắt lời: "Nhưng chuyện cũng qua rồi, vả lại tối hôm đó bản thân anh cũng bận phẫu thuật không thể rời đi được, sau đó anh cũng đã chúc mừng sinh nhật bù cho em rồi mà."

M/ộ Thời đăm đăm nhìn tôi, trong mắt anh như có ánh sao lấp lánh.

Tôi nhếch môi cười, cố ý đòi khen ngợi: "Thế nào, anh có thấy em đã lớn hơn rồi, rất hiểu chuyện không?"

Anh bật cười, tiến lại gần hôn nhẹ lên chóp mũi tôi, khẽ đáp: "Phải."

11

Về việc Lộ Ngọc tạt axit tôi, mặc kệ bố mẹ cô ta khổ sở c/ầu x/in, M/ộ Thời vẫn quyết định báo cảnh sát.

Đó là một cặp vợ chồng trông có vẻ nhu nhược và yếu đuối, không hiểu sao họ lại có thể nuôi dạy ra một đứa con gái cực đoan đến mức đ/áng s/ợ như vậy.

Tại đồn cảnh sát, họ trực tiếp quỳ sụp xuống trước mặt chúng tôi, c/ầu x/in chúng tôi ký vào đơn bãi nại để Lộ Ngọc không bị tạm giam.

"Cô ta đã là người trưởng thành rồi, làm sai chuyện đương nhiên phải chịu hình ph/ạt."

M/ộ Thời che chở tôi ở phía sau, lạnh lùng nói: "Hơn nữa, người cô ta làm tổn thương là vợ tôi, tôi vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho cô ta."

Mẹ của Lộ Ngọc tuyệt vọng nói: "Nhưng đó là vì nó thích cậu mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
8 BỐI Chương 9
10 MẸ NẤM Chương 11
12 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm