Đến nhà hát, sau khi Trần Nhược Nhược giải thích chi tiết xong, tôi ngồi sang một bên thẫn thờ.
"Ê, tâm trí trôi đi đâu rồi? Nhìn anh chàng đẹp trai kia kìa, mời từ khoa khác sang đấy. Đẹp trai cực phẩm mà còn siêu đáng yêu, ngơ ngơ ngác ngác, nghe nói có thể dụ dỗ được cậu ấy chỉ bằng 2 tấm phiếu ăn buffet đấy."
Nghe đến đây, tôi bật cười thành tiếng.
Chàng trai kia nghe thấy tiếng cười, ngơ ngác quay sang nhìn tôi.
Tôi vẫy tay với cậu ấy: "Chào cậu."
Anh chàng lơ mơ gật đầu: "Chào cậu."
"Này." Tôi quay đầu lại, thấy Trần Nhược Nhược đang cầm điện thoại quay video.
Tôi nhướng mày: "Quay lén tớ hả?"
Trần Nhược Nhược lắc lắc ngón trỏ: "Tớ đang quay công khai cảnh hai soái ca tương tác với nhau mà."
Cô ấy ngồi xuống cạnh tôi: "Nhưng cậu ấy không ổn đâu, đang có đối tượng m/ập mờ, hiện giờ đang trốn tránh người ta đấy."
Tôi liếc nhìn về phía cửa: "Lẽ nào người đứng ở cửa là đối tượng m/ập mờ của cậu ấy?"
Một anh chàng điển trai đứng ở cửa, khuôn mặt u ám như bầu trời sắp đổ mưa.
Chàng trai ngơ ngác này vẫn đang tương tác với cô gái bên cạnh.
Nhìn gương mặt gi/ận dữ của anh chàng ở cửa, lòng tôi bỗng dâng lên chút gh/en tị.
Nhìn kìa, tình cảm thật sự phải như thế này mới đúng chứ.