Đối diện với con cái, cảm giác tự trách dường như không thể tránh khỏi.
“Ba ơi, con có thể học mẫu giáo cùng Viên Viên không?”
Lúc này tôi mới chợt nhớ.
Hai đứa đã đến tuổi đi mẫu giáo.
Trước đây, vì muốn che giấu thân phận của Đoàn Đoàn nên tôi không định cho nó đi học.
Bây giờ hai đứa nhìn tôi đáng thương như vậy.
Tôi cũng có chút mềm lòng.
“Hay là cho hai đứa học cùng một trường mẫu giáo?”
Tôi bàn bạc với Giang Thừa Viễn.
Giá nhà gần mẫu giáo Sơn Hải rất cao.
Còn có nhiều căn cũ nát.
Tôi buồn bã không thôi.
Dù tiền vẫn đủ.
Nhưng không thể mất mặt trước Giang Thừa Viễn.
Đang định c.ắ.n răng thuê một căn đắt đỏ.
Đoàn Đoàn đột nhiên chen vào.
“Ba ơi, chúng ta có thể sống cùng Viên Viên không?”
Giang Thừa Viễn lắc nhẹ tay Viên Viên.
Viên Viên cũng vội vàng nói muốn cả nhà sống cùng nhau.
Tôi nhướn mày.
“Chứng sợ rắn của anh khỏi rồi?”
Giang Thừa Viễn khựng lại.
Ấp úng nói: “Sắp… sắp khỏi rồi.”
Tôi không để tâm.
Tôi không muốn sống cùng Giang Thừa Viễn còn vì một lý do khác.
Anh quá “nhiệt tình”.
Eo tôi đ/au.
Còn phải nằm ngủ cả ngày.
Con người mà còn mạnh hơn cả rắn.
Đời rắn thật bi thảm.
Thu dọn hành lý xong.
Tôi chuyển đến nhà Giang Thừa Viễn.
Căn biệt thự đó đã được anh m/ua lại.
Phòng khách được cải tạo thành phòng trẻ em và phòng đồ chơi.
Ngay cả chân bàn, chân ghế cũng được bọc đệm chống va chạm.
Tất cả những trang trí tinh xảo đẹp đẽ đều nhường chỗ cho sự an toàn của trẻ nhỏ.
Lúc này tôi mới nhận ra.
Trong ba năm Giang Thừa Viễn chăm sóc Đoàn Đoàn, anh đã làm rất tốt vai trò của một người cha.
Trong lòng tôi chợt có chút rung động.
Ban đêm…
Khi tôi bị anh lật qua lật lại như chiên bánh.
Tôi không còn nghĩ như vậy nữa.
Tôi chỉ muốn đ.ấ.m vào mặt anh hai cái.
Nhưng lại bị anh nắm ch/ặt cổ tay, hôn lên lòng bàn tay.
Ướt át.
Sáng hôm sau, hai đứa nhỏ đi học.
Tôi không dậy nổi để tiễn.
Giang Thừa Viễn rời đi với vẻ mặt thỏa mãn.
Còn gửi cho tôi video hai đứa vào trường mẫu giáo.
Lúc này tôi mới hoàn toàn yên tâm.
Mẫu giáo Sơn Hải là nơi dành cho động vật sau khi hóa hình.
Không phải trường của con người bình thường.
Là một con trăn to lớn uy mãnh.
Cặp song sinh chắc sẽ không bị b/ắt n/ạt đâu.
Dù bây giờ chúng vẫn còn nhỏ xíu.
Tôi đi dạo trong biệt thự.
Phát hiện rất nhiều ảnh hồi nhỏ của Đoàn Đoàn.
Còn có một tấm là lúc nó phá vỏ trứng.
Con rắn nhỏ đen sì nằm yên dưới vỏ trứng, cuộn tròn lại.
Còn bên kia là Giang Thừa Viễn ngất xỉu nằm trên đất.
Xem ra là thư ký của anh chụp.
Ghi lại khoảnh khắc mất mặt của tổng giám đốc là việc thư ký thích làm nhất.
Dù sao ngày nào cũng làm việc cho tư bản.
Phải tìm chút niềm vui từ cuộc sống khổ cực.
Nhưng tấm ảnh này lại được Giang Thừa Viễn đặt ở vị trí đầu tiên.
Trân trọng vô cùng.
Khi đi đón hai đứa về ăn cơm.
Cả hai đều ủ rũ không vui.
Hỏi gì cũng không nói.
Tôi có chút lo lắng.
Giang Thừa Viễn an ủi bóp tay tôi.
“Có tôi ở đây, chúng sẽ không sao.”
Tôi khẽ gật đầu.
Chưa đến một tuần, tôi và Giang Thừa Viễn đã bị gọi lên trường.
Lý do là đ.á.n.h nhau tập thể.
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Suýt nữa đã nhào vào lòng Giang Thừa Viễn mà khóc.
Không dám tưởng tượng hai đứa nhỏ bị tủi thân thế nào.
Cho đến khi tôi bước vào phòng hiệu trưởng.
Thấy ba đứa trẻ đứng quay mặt vào tường.
Khuôn mặt nhỏ đầy vẻ không phục, biểu cảm bướng bỉnh.
Nhưng trên mặt chỉ có vài vết trầy nhẹ.
Trên người cũng không thấy vết thương rõ ràng.
Tôi mới thở phào.
Hiệu trưởng ôm đầu, chỉ sang phía bên kia.
Mấy đứa trẻ bị ph/ạt đứng kia đều mặt mũi bầm dập.
Hóa ra là Đoàn Đoàn, Viên Viên liên hợp với một con rắn bạc nhỏ tên là Tạ Niệm Nhân.
Đã đ.á.n.h cho đám trẻ khác một trận.
Sau khi tìm hiểu mới biết.
Tính cách của Viên Viên khá yếu mềm.
Có một đứa lớp trưởng nhỏ nhưng rất to con, chuyên b/ắt n/ạt bạn.
Đã cư/ớp bánh quy của nó.
Còn đẩy nó ngã xuống đất.
Đám tay sai đi theo bên cạnh tên đầu gấu chỉ biết nghe lời nó răm rắp.
Chúng còn cười nhạo Đoàn Đoàn là một con rắn nhỏ không có cha.
Mà Đoàn Đoàn và Tạ Niệm Nhân nhìn không nổi nữa.
Bèn bảo Viên Viên, đứa học giỏi nhất, viết hết tên những đứa từng b/ắt n/ạt mình ra.
Lập thành một danh sách trả th/ù.
Trong đó ghi rõ tên và lớp.
Nhân lúc giờ ngủ trưa, khi giáo viên không có mặt.
Bọn nhỏ lần lượt đi trả th/ù từng đứa một.
Đoàn Đoàn phụ trách đ.á.n.h nhau.
Tạ Niệm Nhân phụ trách giữ ch/ặt đối phương.
Cứ thế đ.á.n.h cho sáu bảy đứa trẻ kia một trận rất thảm.
Mà hai đứa nhóc cứng đầu này, ngoài mấy vết trầy trên mặt ra, những chỗ khác đều lành lặn không sứt mẻ.
Tôi mím môi.
Đột nhiên nhớ lại lời Giang Thừa Viễn từng an ủi mình trước đó.
Chỉ cảm thấy bản thân vẫn còn quá thiếu hiểu biết về bọn trẻ.
Chúng mạnh mẽ hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Tôi nên thấy vui mừng vì điều đó.
Nhưng chẳng hiểu sao, cổ tay tôi lại hơi ngứa ngáy.
Muốn đ.á.n.h trẻ con quá.
Giang Thừa Viễn dùng sức giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi, cười làm lành.
“Đang ở nơi công cộng.”
“Về nhà rồi đ.á.n.h sau.”
Chúng tôi bồi thường xong tiền t.h.u.ố.c men, rồi đưa bọn trẻ về nhà.
Vì sức khỏe tâm lý của chúng.
Cũng vì phải dạy dỗ cho ra trò.
Chúng tôi xin nghỉ cho bọn nhỏ một tuần.
Mấy ngày này ngoài việc phải hoàn thành “tiết giáo d.ụ.c tư tưởng”, thời gian còn lại để Giang Thừa Viễn chơi cùng chúng, bồi dưỡng tình cảm cha con.