[Thôi xong, anh ấy thật sự nổi gi/ận rồi.]

[Câu trả lời này chọc đi/ên công rồi, sao tôi lại thấy hả hê thế không biết!]

[Cậu nhóc đúng là nên kiềm chế tính khí lại một chút, anh ấy đã rất bao dung với cậu ta rồi.]

Tôi ôm bụng, cúi đầu vùi mặt vào vòng tay.

Trong lòng chẳng hề thấy hả hê vì đã trả đũa.

Chỉ thấy mệt mỏi, đ/au đớn, tủi thân.

Và… nhớ một người da diết.

Khi màn hình điện thoại lại sáng lên, tôi gần như không dám tin vào mắt mình.

Tôi đờ đẫn nhìn chằm chằm cái tên Hoắc Chấp Ngộ trên màn hình rất lâu, đến khi cuộc gọi sắp tự động ngắt mới vội vàng bắt máy.

“Alo… Hoắc… Hoắc Chấp Ngộ…”

Đầu dây bên kia im lặng.

Tôi hoảng hốt hỏi:

“Sao anh gọi giờ này? Bên anh chắc đang là rạng sáng… Có chuyện gì sao?”

Hoắc Chấp Ngộ khẽ hỏi:

“Tiểu Hanh, em sao thế? Say rồi à?”

Tôi chớp mắt chậm rãi.

Sao anh lại biết tôi say?

Ngay cả bản thân tôi còn không nhận ra.

“Em đang ở đâu? Quán bar à? Gửi định vị cho anh, anh đến đón.”

Tôi chợt nhận ra:

“Anh… anh về nước rồi?”

Hoắc Chấp Ngộ khẽ cười:

“Ừ, sau này không đi nữa.”

Cho đến khi Hoắc Chấp Ngộ xuất hiện trước mặt, đầu óc tôi vẫn còn choáng váng.

Mà những bình luận trực tiếp dường như còn hoang mang hơn tôi.

[Ơ kìa, sao anh bạn thời niên thiếu này lại về nước sớm thế? Đáng lẽ anh ta phải ở nước ngoài năm năm, đến khi công thụ kết hôn mới trở về chứ?]

[Anh ta chính là tình địch số một của công! Vì anh ta mà công với thụ từng cãi nhau vì gh/en t/uông, khó khăn lắm dạo này hai người mới ít liên lạc, sao giờ anh ta lại đột nhiên trở về thế này!]

[Mọi người yên tâm đi, từ trước đến nay “con cưng của tác giả” luôn thắng thanh mai trúc mã, dù anh bạn này có về thì cũng chỉ là gia vị cho đôi tình nhân của chúng ta thôi~]

Những dòng chữ lơ lửng trước mắt tôi giờ chỉ còn là những vệt mờ.

Tôi dán mắt nhìn Hoắc Chấp Ngộ.

Anh g/ầy đi nhiều.

Cũng trưởng thành hơn trước.

Vest chỉnh tề, phong thái đĩnh đạc, khí thế nổi bật.

So với anh lúc này, tôi lại có vẻ quá phờ phạc.

Môi tôi khẽ mấp máy.

Muốn hỏi anh vì sao đột nhiên về nước.

Công việc bên đó đã ổn thỏa chưa.

Lại muốn hỏi anh có quen với đồ ăn nước ngoài không, sao lại g/ầy đi như vậy.

Nhưng cuối cùng, giữa ánh đèn hỗn lo/ạn của quán bar, tôi chỉ nhìn vào mắt Hoắc Chấp Ngộ, mỉm cười nói:

“Lâu rồi không gặp.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm