Sinh tồn trong nhà tang lễ

Chương 8

26/03/2024 19:05

Âm thanh này giống như âm thanh của một vị Đức Phật truyền xuống.

Sau khi x/ác ch*t nhận được mệnh lệnh đều thống nhất và rời đi, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng không ai có can đảm nhìn vào lò th/iêu nữa, mọi người đều khôn ngoan tránh mọi chủ đề về Đường Kiều Kiều, như thể cô ta chưa từng tồn tại.

Trước khi đi vệ sinh, tôi nhấn mạnh với một vài cô gái rằng phải nhớ rõ các quy tắc.

"Đừng đi đến buồng cuối cùng của nhà vệ sinh!"

"Khi ở trong nhà vệ sinh, nếu ai đó gọi bạn bằng tên, đừng trả lời."

"Nhưng khi ai đó gõ cửa 3 lần, bất kể anh ta ở đâu, hãy mời anh ta vào. Trong nhà vệ sinh cũng phải tuân theo những phép xã giao cơ bản.”

Có điều gì đó không ổn với đèn trong nhà vệ sinh, đèn lúc bật lúc tắc, vì vậy mọi người buộc mình phải trò chuyện để can đảm hơn.

"Sau khi xong, đừng ra ngoài trước, chúng ta cùng nhau quay về."

"Tôi đi nặng, nếu mọi người không ngại bốc mùi thì chờ đi."

"À, Đồng Đồng, cậu có mang khăn giấy không, cho tôi mượn dùng với."

Khi tôi gần xong, bạn học nữ bên cạnh thấp giọng hỏi tôi.

Tôi theo phản xạ nói có.

Sau đó đưa khăn giấy qua khe hở trên cửa qua bên cạnh.

Không ngờ người bạn học bên trái rất ngạc nhiên.

"Cậu làm gì vậy, tôi không cần giấy!"

Toàn bộ người tôi nổi da gà.

Nỗi sợ hãi lan khắp cơ thể tôi ngay lập tức, tôi không thể nói thêm lời nào nữa.

Vậy là ai cần?

Tôi vừa trả lời ai?

Căn phòng tôi bước vào là căn phòng áp chót, bên trái là lớp phó học tập Giang Văn Nhã.

Căn phòng bên phải vốn dĩ là không có người.

Giọng nói cứng nhắc rập khuôn, từng chữ đều kéo dài một cách kỳ lạ, thúc giục tôi như như vừa nói vừa khóc vậy.

"Đồng Đồng, mau đưa tờ giấy cho tôi, tôi chảy rất nhiều m/áu rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0