Nói đoạn, tôi tiếp tục lật những trang sau.

Toàn bộ đều là hình ảnh Lâm Cẩm Dương ở các giai đoạn khác nhau, chụp chung cùng tôi ở cùng độ tuổi.

Có lẽ người khác sẽ kh/inh thường món quà kiểu này.

Nhưng tôi quá hiểu Lâm Cẩm Dương rồi.

Nếu có thể, có lẽ anh sẵn sàng đá/nh đổi mọi thứ vật chất để được yêu thương, được bầu bạn.

Vì thế, tôi không hề ngạc nhiên khi thấy Lâm Cẩm Dương bị lay động bởi món quà chẳng đáng bao nhiêu tiền này.

Thậm chí chỉ số yêu thương còn tăng vọt lên một đoạn lớn.

Nhìn dáng vẻ anh luyến tiếc lật từng trang album, tôi lại lấy từ trong túi ra một món quà khác.

Đó là một chiếc đồng hồ cổ mà anh rất thích.

Giá trị thì không đáng nói, mấu chốt là chủ cũ không nỡ b/án, trước đây Lâm Cẩm Dương đã bỏ ra rất nhiều tiền cũng không m/ua được.

Hai món quà này, dù thế nào cũng xứng đáng gọi là tận tâm.

Quá tận tâm, đến mức khiến anh nảy sinh những kỳ vọng không nên có.

Anh hắng giọng đầy ngượng ngùng, nhìn tôi rồi nói: "Này, Trì Sớm, có phải cậu thực sự thích tôi không? Dù sao chúng ta cũng đã..."

"Không phải đâu." Tôi ôn hòa nhưng dứt khoát c/ắt ngang lời Lâm Cẩm Dương, "Tôi lại nhờ hệ thống nhận thêm ba nhiệm vụ chinh phục nữa, sợ anh không vui nên mới tận tâm chuẩn bị quà để dỗ dành anh đấy."

Lâm Cẩm Dương: "..."

Anh tức đến mức suýt thì bóp nát chiếc đồng hồ.

Thế nhưng dù thế nào cũng không dám nổi nóng với tôi.

Một hồi lâu sau, anh mới nói với vẻ tủi thân vô cùng: "Hệ thống chẳng phải nói, cậu đến thế giới này là để chinh phục tôi sao? Rốt cuộc cậu có nghiêm túc chinh phục tôi không vậy?"

Tôi đút cho Lâm Cẩm Dương một miếng bánh kem, giọng điệu đầy tiếc nuối.

"Anh khó chinh phục quá, mà tôi lại cần điểm tích lũy, tôi cũng hết cách mà."

Lâm Cẩm Dương hậm hực nuốt miếng bánh xuống, hít sâu mười mấy nhịp, rặn ra một câu từ kẽ răng.

"Được, trước khi cậu đi quyến rũ gã đàn ông khác thì báo cho tôi biết, tôi sắp xếp thời gian đưa đón cậu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Đào Hoa Sát Chương 14
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm