Phu Nhân Muốn Ở Góa

Chương 11

26/12/2024 13:17

11

"Người đâu! Ch/áy nhà rồi!"

Ta lo A Tiêu đ á n h không lại, chạy vội vàng kêu người.Không ngờ, tên bóng đen kia lại bị quăng thẳng ngã ra ngoài, lăn xuống ngay trước mặt ta.

Ta không chút do dự lao tới, cả người dùng hết sức lực b ắ t lấy chân hắn.

A Tiêu khi bước ra thì nhìn thấy cảnh tượng là như thế này – Ta há miệng to, hướng về phía bắp chân của tên bóng đen h u n g h ă n g c ắ n mạnh xuống.

Tên bóng đen đ a u đ ớ n đến r ê n r ỉ.A Tiêu nhìn thấy ta và tên bóng đen vật lộn, ánh mắt tối lại.

Ngoài miệng ta vẫn còn đang không ngừng m ắ n g m ỏ:“Đồ của phu quân quá cố ta mà ngươi nói cũng dám lấy tr/ộm?”“Ta nói cho ngươi, dù Thẩm Tiêu Hành biết là không còn, thì vẫn cũng còn có ta ở đây! Mọi thứ trong phủ tướng quân này dù chỉ là một tấc đất một đồng bạc, cũng đừng ai nghĩ được động vào!”

Lúc đám hộ vệ chạy tới, A Tiêu đã đem k h ố n g c h ế tên bóng đen đ/è trên mặt đất.Để tránh hắn uống t h u ố c đ ộ c t ự s á t, ngoài miệng còn bị nhét mảnh vải.

“Thẩm… Thẩm… vẫn chưa c h ết…”Tên bóng đen h o ả n g s ợ mà nhìn A Tiêu.

Ta còn chưa kịp nghe rõ hắn đang nói cái gì.A Tiêu đã vươn chân một chân, với dáng vẻ ung dung tự tại mà nhẹ nhàng đ ạ p lên miệng tên bóng đen, chặn lại lời hắn định nói.

“Hắn nói cái gì?”A Tiêu vô cùng tự nhiên mà trả lời: “Có lẽ là mấy lời kiểu linh tinh bừa bãi không muốn c h ế t gì đó.”Ta che lại cổ tay bị trầy, gật gật đầu.

Khi các hộ vệ đưa tên bóng đen đi, A Tiêu lại đứng lại.Hắn đứng yên, lấy ra th/uốc k i m sang bên thắt lưng, nâng bàn tay ta lên, bôi th/uốc cho ta.

“Xì –”Hắn thoáng nhìn thấy ta nhăn nhó vì đ a u đến n h e r ă n g t r ợ n m ắ t, đột nhiên lên tiếng hỏi:“Tôi cứ cho rằng phu nhân thứ nhất yêu tiền, thứ hai yêu mạng sống chính mình, thứ ba yêu mỹ nam trong thiên hạ, vậy mà vừa rồi sao lại vì sao đuổi theo đây?”

Đ á n g g h é t thật!Cái A Tiêu này, sao có thể như thế nào đều bị nhìn thấu mọi chuyện nhỉ?Cũng hiểu biết ta quá rõ rồi!

Ta sờ sờ mũi, rồi vẫn giải thích nói:“Trong thư phòng kia mà có thứ gì đáng giá khiến người ta phải l i ề u m ạ n g như vậy, chắc chắn là thứ đồ vật gì quan trọng, có thể là mật báo q u â n s ự.”"Trước đây ta nghe nói, Thẩm Tiêu Hành là người bị p h ả n b ộ i, cho nên lương thảo mới bị t h i ê u đ/ốt sạch, c ắ t đ/ứt đường lui."Nếu là Thẩm Tiêu Hành ở trên trời nhìn thấy ta bảo vệ được đồ của hắn, chắc hắn là cũng sẽ vui vẻ một chút nhỉ?"

Ta ngẩng đầu lên, nhỏ giọng cầu nguyện với trời:"Phu quân ơi, nếu người trên trời có linh thiêng, xin phù hộ cho Man Man, để triều đình phát thêm nhiều khoản tiền trợ cấp an ủi cho ta!"

A Tiêu bất ngờ ho khan lên,

Ngay cả tay đang bôi th/uốc cho ta cũng run nhè nhẹ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mượn Giống

Chương 7
Năm mẫu thân lâm trọng bệnh, ta đem thân mình bán đi. Bán cho Nhị gia Mạnh Cẩn Hành của phủ Vĩnh An Hầu. Phu nhân nói, sinh được nam tử liền nâng ta làm thiếp. Đêm nay, Nhị gia đè ta trên án thư gỗ tử đàn. "Vân Chi, sinh cho gia một đứa con trai, gia sẽ cho ngươi tất cả." Ta nằm ngửa, đầu ngón tay khẽ móc lấy đai lưng chàng: "Nhị gia nói lời giữ lấy lời?" Đúng khoảnh khắc ấy, trước mắt bỗng hiện ra hàng chữ—— 【Nha đầu ngốc này còn ở đó hỏi "nói lời giữ lấy lời", sinh xong con liền phải chết.】 Đầu ngón tay ta khựng lại, càng nhiều chữ hiện ra: 【Sinh con ngày thứ ba, phu nhân Lưu thị liền dìm nàng vào giếng cạn mà chết. Bên ngoài nói là sản hậu phát điên, đứa trẻ thuộc về phu nhân.】 【Kẻ làm công cụ thảm nhất toàn vở kịch, không một ai hơn.】 Sống lưng ta cứng đờ, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Nhị gia không hề hay biết, cắn vành tai ta cười: "Sao thế? Sợ rồi?" Ta mỉm cười, vươn tay quàng lấy gáy chàng, kéo xuống: "Sợ? Vân Chi chỉ sợ hầu hạ Nhị gia không chu đáo." Dòng chữ lại hiện ra: 【Nàng vẫn còn cười, thật đáng thương.】 【Nha đầu ngốc, xong việc mau chạy đi!】 Ta thầm nghĩ: Chạy? Cũng phải đợi ta sinh được con rồi mới chạy. Bởi lẽ ta đến phủ Vĩnh An Hầu này, vốn dĩ chẳng phải để làm thiếp—— Ta là đến để mượn giống.
Cổ trang
Nữ Cường
0
Giấc Nồng Chương 7
Chiêu Thời Chương 7
Ngọc Lầm Chương 9
Thuê Phu Quân Chương 8