Tiêu Uất rời đi, chẳng vội về Ki/ếm Tông.

Hắn ngồi lặng trên đỉnh núi hoang vắng rất lâu rất lâu.

Trăng sáng treo cao, cành khô mùa đông trơ trụi, gió bấc vi vút thổi qua.

Hắn nhớ lại thuở bé thơ, nhà có tám huynh đệ hắn là út.

Nhà nghèo khó, con đàn cháu đống, cha mẹ đối xử công bằng.

Dù chỉ là miếng bột nhỏ cũng chẳng chia riêng, phải nấu thành tô canh bột, tám bát đều phải đong đếm lượng như nhau.

Đêm ngủ, tám huynh đệ nằm thành hàng, ai cũng muốn được gần cha mẹ.

Nhà bèn đặt quy củ, từ anh cả đến út, luân phiên theo thứ tự được ngủ cạnh cha mẹ.

Một đêm nọ, các ca ca đều đã ngủ say.

Cha mẹ lén gọi hắn dậy, bưng ra đĩa bánh chưng.

Hắn vui sướng ăn hết, lại được phá lệ cho nằm giữa cha mẹ.

Lúc ấy còn bé, chẳng nhận ra điều khác thường của cha mẹ, chỉ nhớ mẹ lau nước mắt lặp đi lặp lại:

"Uất nhi, cha mẹ yêu con, nhưng có nỗi khổ bất đắc dĩ..."

Hắn chỉ nghe được nửa câu đầu, đã chìm vào giấc mộng ngọt ngào.

Hôm sau tỉnh dậy, đã thấy mình trong tay bọn buôn người.

"Mày không biết sao? Cha mẹ b/án mày rồi! Đổi được hai lạng bạc đấy, mấy ca ca của mày giờ chắc đang ăn th!t no nê!"

Bầu trời Tiêu Uất sụp đổ.

Đến giờ hắn vẫn không hiểu, tại sao lại là mình bị ruồng bỏ.

Vì mình nhỏ tuổi nhất?

Vì mình yếu ớt, làm ít việc?

Hay vì mình không khéo ăn nói, chẳng được lòng cha mẹ như các ca ca?

Mẹ chẳng phải nói yêu mình sao? Sao lại nỡ b/án mình?

Lời ngọt ngào kia chỉ để lừa gạt.

Từ năm lên năm, hắn sống cảnh lưu lạc.

Trốn khỏi tay bọn buôn người, bị bắt lại, đò/n roj, nh/ốt trong lồng chó, rồi lại trốn thoát...

Tuổi nhỏ đã nếm trải mọi cay đắng.

Năm mười tuổi, gặp được Sư tôn.

Như sợi rơm c/ứu mạng giữa trần gian, hắn ra sức níu giữ.

Trước mặt Sư tôn, hắn cẩn trọng từng li, ngoan ngoãn hiếu thuận, gắng hết sức làm đẹp lòng người.

Dù Sư tôn sinh lòng khác với mình, hắn cũng cam chịu thuận theo, hiến thân cho người.

Dĩ nhiên trong lòng cũng mến Sư tôn, chẳng thấy việc ấy gh/ê t/ởm, thậm chí còn đắm say.

Nhưng dù có thân mật với Sư tôn, nghe vạn lời đường mật, trong lòng vẫn bất an.

Chỉ cần chút gió lay lá, đã sinh nghi hoặc, sợ hãi khôn nguôi.

Nỗi lo được sợ mất tích tụ lâu ngày, hóa thành sát khí, nuôi dưỡng h/ận tâm.

H/ận vầng trăng sáng, ánh trăng chẳng dành riêng cho mình ta.

Sư tôn, ta chỉ có mỗi người, sao người không thể chỉ có mỗi ta?

Dù thiên vị ta chút ít cũng được.

Rồi có ngày nào, người cũng bỏ ta mà đi?

Thà hủy diệt người tận gốc, khiến người trắng tay.

Hủy đi người, mới c/ứu được chính mình.

Thế là hắn dùng Lưu Quang Kính ghi lại từng khoảnh khắc với Sư tôn, phơi bày trước thiên hạ.

Hắn muốn hủy Sư tôn, khiến người sau này chỉ có thể nương tựa vào mình.

Đồng thời cũng là cách khoe khoang thầm lặng:

Muốn cả thiên hạ biết rằng, Sư tôn yêu ta.

Mưu đồ đã thành.

Sư tôn rời đi, theo quy củ tông môn, nếu đời trước chưởng môn không để lại di huấn, sẽ chọn người kế nhiệm bằng võ đài.

Hắn dễ dàng đá/nh bại các sư huynh, dù có chống đối cũng bị dẹp yên.

Nhưng lòng chẳng chút vui mừng.

Ban ngày xử lý tông vụ phiền phức, đối phó lũ sư huynh khó nhằn.

Đêm đến, lại thao thức khôn nguôi.

Tiêu Uất ngồi trắng đêm trên núi, trở về Ki/ếm Tông khi trời vừa hừng sáng.

Theo cách Sư tôn dạy, hắn dễ dàng tìm thấy Phất Tiêu Đỉnh và Bích Lạc Thảo.

Nhưng trong ngăn bí mật ấy, phát hiện thêm một vật.

Ở trong góc, tấm vải gấp vuông vức, mở ra lộ nét chữ ôn nhuận chỉnh tề, rõ là bút tích Sư tôn:

"Đệ tử Tiêu Uất của ta, nhân phẩm đoan chính, trí tuệ minh đạt, ki/ếm thuật chân truyền.”

“Khi ta đắc đạo, do Tiêu Uất kế nhiệm chưởng môn.”

“Nguyện chư đệ tử đồng tâm hiệp lực, hưng thịnh Ki/ếm Tông, quảng dương chính đạo."

Tiêu Uất hai tay run lẩy bẩy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm