Từ nhỏ đến lớn.
Tôi chưa từng có quyền lựa chọn.
Mèo, chó…
Cả bản thân tôi.
Không có gì tự do.
Ngay cả pheromone của tôi cũng không do tôi quyết định.
Sau khi kết hôn.
Tôi sống trong chiếc lồng sợ Cố Đình nổi gi/ận.
Tại sao…
Chỉ muốn nuôi một con mèo thôi.
Đến năm hai mươi bảy tuổi.
Tôi vẫn không có quyền quyết định?
Tôi oán trách một mình.
Cho đến khi nhìn thấy ánh mắt không thể tin nổi của anh.
Tôi che mặt nức nở.
Không dám nhìn anh nữa.
Ôm Đậu Đậu vào phòng khách:
“Xin lỗi… tôi mất kiểm soát rồi… chúng ta ngủ riêng đi.”
Cố Đình không nói gì.
Anh đứng ở góc hành lang, không nhúc nhích.
Trước kia luôn là anh đề nghị ngủ riêng.
Hôm nay là lần đầu tiên tôi nói ra.
Nhưng cả đêm.
Tôi mở mắt đến sáng.
7
Mãi đến khi Cố Đình mặc bộ vest đen trang nghiêm mở cửa phòng tôi.
Tôi mới muộn màng nhớ ra hôm nay là ngày gì.
Hôm nay là sinh nhật tôi.
Cũng là ngày giỗ cha mẹ.
Anh lái xe chở tôi đến nghĩa trang.
Trong cốp xe là hai bó cúc.
Tinh thần tôi không tốt.
Không nói gì.
Cố Đình nắm tay tôi.
Thay tôi hoàn thành việc cúng bái.
Tôi nhìn mà mắt nóng lên.
Tôi sinh ra trong gia tộc danh giá.
Tập đoàn nhà họ Tống trải khắp thành phố A.
Nhưng với tư cách Omega thừa kế duy nhất.
Tôi không hạnh phúc.
Gánh nặng gia tộc.
Tuyến thể kém chất lượng.
Cha mẹ cãi vã liên miên.
Sinh nhật luôn bị quên.
Cho đến năm hai mươi tuổi.
Tôi mới được phần thưởng mong đợi từ lâu —
Cùng cha mẹ sang Malaysia đón sinh nhật.
Nhưng t/ai n/ạn xảy ra.
Trên đường cao tốc.
Hai chiếc xe cố tình tông vào xe chúng tôi.
Tránh được lần đầu.
Xe vẫn lật.
Cha mẹ ch*t tại chỗ.
Tuyến thể tôi cũng bị tổn thương nặng.
Di chứng kéo dài đến tận bây giờ.
Sinh nhật tôi.
Trở thành ngày giỗ cha mẹ.
Trong tang lễ.
Người nhà họ Tống tranh quyền đoạt lợi.
Chia nhau di sản khổng lồ.
Người ngoài sợ rắc rối.
Tang lễ của người từng đứng đầu gia tộc.
Người đến viếng lác đ/á/c.
Tôi quỳ dưới đất.
Máy móc dập đầu.
Cố Đình xuất hiện lúc đó.
Khi ấy anh còn non trẻ.
Mang theo khí phách thiếu niên.
Bất chấp gia đình ngăn cản.
Đến đặt một bó hoa trắng.
Anh như mặt trời rơi xuống bên tôi.
Anh vỗ vai tôi:
“Đừng sợ, chăm sóc bản thân cho tốt.”
Từ đó về sau.
Tôi nghe lời anh.
Gánh vác nhà họ Tống.
Nhưng tôi cũng trở thành kẻ săn mồi trong bóng tối.
Khi nhà họ Cố suy sụp.
Tôi ép Cố Đình ở bên mình.
Tôi tưởng là đi về phía ánh sáng.
Ai ngờ lại rơi vào bóng tối khác.
Là tôi tự đa tình.
Hiểu sai ý.
Tạo nên kết cục đắng chát.
Tôi cúi đầu lạy m/ộ cha mẹ ba lần.
Cố Đình ít nói.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Anh tưởng tôi sắp khóc.
Nên cố làm dịu không khí:
“Hôm nay là sinh nhật cậu, chúng ta…”
“Chúng ta ly hôn đi.”
Tôi bình tĩnh nói ra kết thúc.
Cố Đình nhíu mày.
“Cái gì?”
Tôi không lặp lại.
Hai người đứng đối diện.
Rất lâu sau.
Mắt anh đỏ lên:
“Tống Quan, cậu coi tôi là gì? Gọi thì đến, đuổi thì đi sao?”