Tôi li /ếm răng hàm sau, vẫn cảm thấy mình đ/á/nh chưa đủ mạnh. Thằng nhóc chẳng chịu nhớ bài học gì cả, vừa dặn đừng chọc tôi xong lại tiếp tục trêu ngươi.

Bố tôi nổi trận lôi đình, che chở cho Tần Mặc rồi quát tôi: "Con vô cớ đ/á/nh em làm gì hả?"

Tôi lười giải thích, chỉ nói: "Ngứa tay."

Bố gi/ận dữ hét: "Ngứa tay thì sao không đ/á/nh người khác, cứ đ/á/nh em con thế?"

Tôi tựa lưng vào tường, bĩu môi: "Thế không ổn đâu."

"Sao lại không ổn?"

Tôi làm bộ khó xử rồi nói:

"Vậy bố cởi quần ra cho con đ/á/nh thử."

Mặt bố đỏ gay, ông hét như sư tử gầm: "Tần Dục! Con có bệ/nh không vậy?"

Tôi bịt ch/ặt tai. Ông ấy khỏe thật, suýt nữa làm thủng màng nhĩ tôi.

"Thôi được rồi, con sai rồi. Đừng hét nữa."

Thoát khỏi trận cuồ/ng phong của bố, tôi bước xuống cầu thang.

Bố hỏi vọng theo: "Con đi đâu?"

"Về công ty."

Giọng bố chùng xuống:

"Con quên hôm nay là sinh nhật em trai à? Ở lại ăn cơm cùng gia đình đi, lâu rồi nhà mình chưa đoàn tụ."

"Sáng hôm qua còn ăn mì chung đó thôi?"

Bố im lặng, rồi bỗng nổi cáu: "Tần Dục!"

Chà, lớn bé cùng một giuộc, không biện minh được đã nổi kh/ùng. May mà tôi giống mẹ, không thích ch/ửi m/ắng, chỉ ưa dùng tay chân. Không thì ba cái pháo thủ ở chung, sớm muộn cũng n/ổ.

Tôi nhượng bộ:

"Được rồi, tổ chức sinh nhật cho em ấy."

Tần Mặc đứng sau lưng bố, nhìn tôi với vẻ đầy đắc ý.

Tôi cười khẩy, đợi bố xuống lầu liền áp sát tai hắn, thì thầm:

"Hai mươi tuổi rồi, da dày thêm rồi đấy. Từ nay đ/á/nh em cũng không cần kiêng dè."

Tần Mặc trợn mắt phùng má: "Anh..."

Tôi ném cho hắn hộp quà: "Biết rồi, quà sinh nhật này, chuẩn bị sẵn rồi."

Thực ra tôi không quên sinh nhật Tần Mặc. Trước khi hắn cố tình gây sự, năm nào tôi cũng đón tuổi mới cũng hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm