Chẳng bao lâu sau, tiệc đính hôn của Nguyên Lạc và Cố Phong đã đến.

Người nhà họ Nguyên đã lâu không liên lạc gọi điện cho tôi.

Trong lời nói ý tứ bảo tôi nhất định phải có mặt và không được giở trò.

Đoạn Thâm Dã cũng đi.

Còn đặc biệt điệu đà đi làm tóc tai, vốn dĩ đã đẹp trai rồi, làm xong lại càng hút mắt.

Tôi đăm chiêu: "Anh muốn đi tìm tình yêu đích thực à?"

"!!"

Đoạn Thâm Dã kh/iếp s/ợ mở to mắt nhìn tôi, vẻ mặt tổn thương, nghiến răng nghiến lợi nói: "Là giữ thể diện cho cậu đấy!"

Tôi cũng bị anh ta lừa lọc thay một bộ quần áo, nhìn rất quen mắt.

So sánh kỹ mới thấy, hóa ra chẳng khác gì bộ trên người Đoạn Thâm Dã, chỉ là khác màu.

Tiệc đính hôn của Nguyên Lạc tổ chức rất long trọng, hội trường cực lớn, người đến cũng rất đông.

Thiếu niên ở trung tâm hội trường ăn mặc như một chàng hoàng tử nhỏ tinh xảo, gần như thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Mấy người nhà họ Nguyên vây quanh cậu ta, trên mặt tràn đầy ý cười.

Một nhà năm người, vui vẻ hòa thuận.

Đúng rồi, còn có vị hôn phu Cố Phong của cậu ta nữa.

Tôi chỉ lơ đãng nhìn qua đã bị hắn bắt gặp ánh mắt, ném cho tôi một cái nhìn cảnh cáo.

Đang định dời mắt đi thì trước mắt liền tối sầm, Đoạn Thâm Dã chắn trước mặt tôi.

Anh ta rũ mắt nhìn tôi, đường quai hàm căng ch/ặt: "Cậu đang nhìn ai?"

Tôi chớp mắt: "Nhìn cậu ta không đẹp trai bằng anh."

Đoạn Thâm Dã đầu tiên là ngẩn ra, sau đó biểu cảm thả lỏng, khóe miệng muốn nhếch lên lại cố kìm xuống, như đang nén cười.

Khẽ hừ một tiếng: "Đương nhiên."

Trong lòng tôi buồn cười.

Đúng là đồ tự luyến.

Cũng không biết cái tiệc này kéo dài bao lâu, tôi chỉ muốn xong chuyện nhanh để về nhà ngủ.

Đang định đi theo Đoạn Thâm Dã lượn lờ thì thấy Nguyên Lạc cầm ly rư/ợu đi về phía tôi.

Cậu ta tít mắt cười: "Em trai, em đến rồi à!"

"Anh còn tưởng em..." Cậu ta khựng lại, tiếp tục nói: "Không có gì. Em đến được thì tốt quá, nếu không anh sẽ tiếc nuối lắm."

Trong lúc nói chuyện, mấy ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, dường như chỉ cần tôi nói sai một chữ thôi là sẽ bị ánh mắt bọn họ đ/âm ch*t.

Thật ra tôi cũng không biết nên trả lời thế nào.

Thế là cứng nhắc nhả ra vài chữ: "Ừ, đến rồi."

"Em trai, vậy em có thể nói với anh một câu 'đính hôn vui vẻ' không? Anh thật sự rất mong nhận được lời chúc phúc thật lòng của em."

Tôi gật đầu: "Đính hôn vui vẻ."

Nụ cười trên mặt Nguyên Lạc cứng lại một thoáng, cậu ta vươn tay khoác lấy cánh tay Cố Phong, kéo người ta về phía mình.

Làm nũng với người bên cạnh: "Anh Phong, chúng ta cùng cảm ơn em trai đi."

Đáy mắt Cố Phong mang theo vẻ châm chọc, dưới yêu cầu của Nguyên Lạc miễn cưỡng nói một câu "cảm ơn".

"Vậy thì cảm ơn sự thành toàn của em trai nhé!"

Biểu cảm tôi không đổi: "Không có chi."

Nguyên Lạc lè lưỡi: "Vậy em trai, em có chuẩn bị quà đính hôn cho anh không?"

"......"

Còn chưa xong nữa à.

Trong lòng tôi hơi phiền, suy nghĩ nửa giây quyết định ném vấn đề cho Đoạn Thâm Dã.

Thế là tôi cũng khoác tay kéo Đoạn Thâm Dã - người đang đứng thẳng tắp như vệ sĩ với vẻ mặt nghiêm túc bên cạnh tôi - lại gần.

Ngẩng đầu hỏi anh ta: "Có chuẩn bị quà đính hôn cho họ không?"

Đoạn Thâm Dã đầu tiên là nhìn chằm chằm vào cánh tay tôi đang khoác lấy anh ta vài giây, sau đó bất động thanh sắc dựa sát vào phía tôi hơn chút.

Lúc này mới ngước mắt nghiêm túc nói: "Chuẩn bị rồi, lát nữa tôi bảo trợ lý đưa qua."

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Người này dùng cũng được việc phết.

Nhận ra Nguyên Lạc còn muốn nói gì đó, tôi vội vàng mở miệng chặn trước: "Được chưa?"

Câu này quả nhiên chặn họng cậu ta, chỉ thấy sắc mặt cậu ta cứng đờ, theo bản năng trả lời: "...Được rồi."

Chương 7:

Bà Lạc bên cạnh cậu ta bước lên hai bước, nhìn tôi muốn nói lại thôi: "Tiểu Tri, con..."

Tôi dùng lại chiêu cũ cư/ớp lời: "Vậy tôi không làm phiền mọi người nữa."

Nói xong xoay người đi luôn.

Đoạn Thâm Dã đi cùng tôi.

Có điều anh ta đột nhiên giơ tay lên, nắm lấy bàn tay tôi đang đặt trên cánh tay anh ta.

Sau đó mười ngón tay đan ch/ặt vào nhau.

Tôi chẳng buồn hỏi làm gì, dù sao dạo này mấy động tác nhỏ kỳ quái của anh ta nhiều vô kể, lý do cũng đầy rẫy.

Sau đó mấy lần, người nhà họ Nguyên còn muốn đến tìm tôi, trông có vẻ muốn nói gì đó.

Nhưng chỉ cần lỡ chạm mắt với họ là tôi quay đầu đi ngay, không cho họ nửa cơ hội đến làm phiền tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét

Chương 23
Xuyên thành Omega cấp thấp bị ngàn người chê vạn người ghét. Lúc này nguyên chủ vừa mới bị người đời chỉ trích thậm tệ vì dám mở mồm mắng chửi nhân vật chính thụ Nguyên Lạc dịu dàng lương thiện, được cả nhà cưng chiều. Nhìn những khuôn mặt lộ vẻ chán ghét trước mắt. Tôi mệt mỏi rũ mắt xuống. Sao cũng được, tôi là một kẻ chán đời mà. Người nhà bảo tôi cút, tôi chẳng thèm thu dọn đồ đạc, đi thẳng luôn cho lẹ. Kỳ phát tình đến, cơ thể bủn rủn ngứa ngáy, tôi tiện tay vớ con dao gọt hoa quả định rạch luôn tuyến thể sau gáy. Nhân vật chính thụ "bạch liên hoa" hãm hại tôi đẩy cậu ta xuống nước, tôi thuận thế nhảy xuống cùng luôn, mặc kệ cơ thể chìm dần xuống đáy nước... Cứ tưởng tất cả mọi người đều hận không thể cả đời không qua lại với tôi. Nhưng sau đó, người nhà lại mang đủ loại quà cáp đắt tiền đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn kia. Hễ có chút gió thổi cỏ lay là lại chắn trước mặt tôi, nhe nanh múa vuốt: "Các người lại chọc ghẹo vợ tôi làm cái gì hả!"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0