Uất Niên Cẩm Thời

Chương 2

06/12/2024 17:48

2.

Hình như lâu lắm rồi chúng tôi không đi hẹn hò đàng hoàng.

Kể từ khi Tôn Kiều xuất hiện thì cô ta bắt đầu quấn lấy Lục Diên ở khắp nơi.

Cô ta nói cô ta mới là chân ái của Lục Diên, chắc chắn Lục Diên sẽ ở bên cạnh cô ta.

Thế giới này đều đang xoay quanh họ.

Chỉ có tôi mới là vai phụ trong cuộc đời của Lục Diên.

Sau khi Lục Diên yêu cô ta, tôi lại không cam tâm, tôi o/án h/ận, gh/en gh/ét nên làm rất nhiều chuyện khiến người ta không biết nên khóc hay cười.

Cuối cùng tôi đã bị Lục Diên hoàn toàn chán gh/ét và vứt bỏ, sau đó tr/ả th/ù, kết cục th/ảm th/ương.

Khi đó tôi đã nghĩ, cô ta đúng là k/ẻ đ/iên.

Cô ta cũng không biết Lục Diên mê luyến tôi biết bao nhiêu.

Lục Diên theo đuổi tôi ba năm, như một chú chó ngoan, như một con sói bướng bỉnh.

Cuối cùng vào lúc tôi chấp nhận anh ta cũng có nhiều người tận mắt chứng kiến đại thiếu gia của Lục gia cao cao tại thượng khóc đến mức tay chân luống cuống.

Anh ta nói, cho dù có ch*t thì anh ta cũng sẽ không làm chuyện có lỗi với tôi.

Anh ta sẽ yêu tôi cả đời.

Tất cả mọi người đều biết anh ta yêu tôi, tất cả mọi người đều xem Tôn Kiều như trò cười.

“Hàng x/ấu, còn chưa tỉnh mộng sao? Dám so với bà xã anh.” Lần đầu tiên Lục Diên nhìn thấy tôi và Tôn Kiều đụng mặt nhau, anh ta đã nói như thế.

Xưa nay anh ta cao cao tại thượng, tự xem mình không nhiễm bụi trần, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn Tôn Kiều.

Nhưng tôi cũng không biết bắt đầu từ khi nào.

Lục Diên luôn nhắc đến Tôn Kiều.

Chỉ là không phải nói mấy lời tốt đẹp gì.

“Niên Niên, người phụ nữ đó thật phiền, x/ấu như vậy còn không biết x/ấu hổ mà gửi ảnh cho anh.” Lục Diên đưa bức ảnh ướt át của Tôn Kiều trong điện thoại cho tôi xem.

Tôi nhíu mày, không biết anh ta đã có wechat của Tôn Kiều từ lúc nào.

Sau này có rất nhiều việc không đáng kể đã khiến tôi hiểu rõ qu/an h/ệ giữa hai người họ càng lúc càng gần.

Nhất là lần trước vào sinh nhật của tôi.

Trên giường lớn của khách sạn phủ đầy hoa tươi, Lục Diên biến mình thành món quà tặng tôi.

Hai mắt mờ sương nhìn tôi, không hề x/ấu hổ: “Bà xã, xin em muốn anh đi.”

“Lục Diên, hôm nay là sinh nhật anh hay là sinh nhật em thế?”

Tôi áp sát lại gần anh ta, ánh mắt của anh ta tinh xảo như d/ao khắc, vẫn rất giống một món quà: “Sinh nhật của bà xã chính là sinh nhật của anh.”

Chúng tôi hôn nhau, hôn đến mức không phân đúng sai.

Nhưng đột nhiên chuông điện thoại của Lục Diên vang lên.

Anh ta bực bội m/ắng một tiếng, quay đầu lại chuẩn bị tắt điện thoại, nhưng đột nhiên lại ấn nút trả lời.

“Lục Diên, mau c/ứu em, em bị người ta theo dõi, em sợ lắm.” Là giọng nói của Tôn Kiều, rõ ràng giọng nói của cô ta hơi r/un r/ẩy.

Trong nháy mắt, cả hai chúng tôi đều tỉnh táo lại.

Lục Diên nhíu mày nửa ngồi bên giường, anh ta ngẩn ra hồi lâu rồi bắt đầu mặc quần áo, giọng nói rất thấp: “Anh đi xem thử, xem cô ta có ch*t không.”

Ừm.

Tôi nói ừm.

“Chờ anh quay lại nhé Niên Niên.”

Anh ta đi rất vội vàng, cũng không quan tâm tôi có trả lời anh ta hay không.

Nhưng chắc chắn là anh ta sẽ không quay lại.

Bởi vì đêm đó, anh ta không hề gọi cho tôi cuộc gọi nào.

Cho đến tận ngày hôm sau thì Lục Diên mới gọi cho tôi.

“Bà xã, anh sai rồi.”

Khoảnh khắc này, trong lòng tôi vô cùng bình tĩnh.

Hình như tôi đã đoán được từ lâu.

Tôi hỏi: “Sai cái gì?”

“Anh đ/ánh ng/ười nên bây giờ đang ở đ/ồn c/ảnh s/át, bà xã, em có thể đến c/ứu anh được không?”

“Chờ em.” Tôi kinh ngạc mỉm cười, giống như trút được gánh nặng.

Tôi vội vàng chạy đến đồn cảnh sát, nhưng tôi lại nhìn thấy.

Tôn Kiều nằm co chân như con tôm, khéo léo ghé đầu lên đùi anh ta ngủ.

Trên người phủ áo khoác của anh ta, ngủ đến ngon lành.

Lục Diên cúi đầu nhìn cô ta, tất cả mọi thứ xung quanh đều bị anh ta coi thường.

Bao gồm cả tôi.

“Là người nhà của Lục Diên sao? Anh ta vì bạn gái mà đ/ánh người ta nh/ập v/iện...” Cảnh sát bên cạnh lên tiếng khiến vở kịch này hoang đường lên đến đỉnh cao.

Trong lòng tôi vô thức cảm thấy nghẹn đắng.

Bỗng nhiên Lục Diên đứng dậy, tùy ý đẩy ngã Tôn Kiều xuống đất.

“Bà xã.” Anh ta đáng thương nắm lấy cổ tay tôi.

Sau đó lại hung hăng nhìn về phía cảnh sát đó: “B/ị m/ù à? Cô ta là bạn gái tôi khi nào vậy?”

Thái độ đó của Lục Diên lại khiến cảnh sát lôi anh ta đi giáo dục một trận.

Tôi nhìn Tôn Kiều đỏ mắt bò dậy từ dưới đất, cô ta nói: “Từ Uất Niên, anh ấy đối xử với tôi rất đặc biệt, chẳng phải cô cũng nhìn ra sao?”

“Đặc biệt thế nào?” Tôi đến gần cô ta, giẫm lên ngón tay cô ta đang nắm ch/ặt lấy áo khoác của Lục Diên.

Cô ta đ/au đ/ớn hét to.

Lục Diên nhìn thấy, muốn đến xem sao nhưng bị cảnh sát giữ lại, họ tiếp tục to tiếng.

Tôi cười: “Đặc biệt như vậy sao?”

Sau khi Lục Diên bị cảnh sát dạy dỗ xong thì chuẩn bị đưa tôi rời đi.

Tôn Kiều dùng bàn tay có ngón tay bị tôi dẫm sưng đỏ đưa áo khoác cho Lục Diên.

Trong mắt cô ta toàn là nước mắt: “Lục Diên, áo khoác của anh.”

Sắc mặt của anh ta rất khó coi: “Bẩn, vứt đi.”

Tâm trạng không vui như vậy, tôi đi cùng anh ta về nhà.

“M/ua một bộ quần áo khác đi.” Tôi an ủi anh ta, định m/ua cho anh ta một bộ khác.

Nhưng khi tôi nghiêng đầu thì nhìn thấy anh ta đang nhắn wechat.

Trên màn hình là dòng tin nhắn nũng nịu: “Lục Diên, tay em đ/au quá.”

“Bà xã của tôi giẫm cô, cô phải biết vui.”

Lúc đó tôi phát hiện, khuôn mặt của anh ta tràn đầy ý cười.

Anh ta lại trả lời: “Dù sao thì cũng là bà xã của tôi giẫm, tối nay tôi kêu người đưa cô đến b/ệnh viện kiểm tra, miễn cho cô đổ lỗi lên đầu bà xã của tôi.”

Bên kia lại nũng nịu: “Anh không đi cùng em sao?”

Lục Diên bật cười một tiếng, giống như kh/inh thường lại giống như vui vẻ: “Cũng chai mặt thật đấy!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi học sinh chuyển trường đổi nguyện vọng đại học của tôi

Chương 7
Ngày cuối cùng nộp nguyện vọng đại học, nữ sinh chuyển trường đã đổi nguyện vọng mà tôi đã giúp bạn thanh mai trúc mã của mình điền thành trường cao đẳng. Khi tôi muốn cứu vãn tình hình, cô ta lại giả vờ run tay làm đổ nước hỏng máy tính. Tôi gọi điện cho cậu ấy, bảo cậu ấy đổi lại nguyện vọng, nhưng cậu ấy lại quay sang mắng tôi: "Lâm Chi Dạng, trong mắt một kẻ ham hư vinh như cậu, việc điền nguyện vọng vào trường cao đẳng chắc là tội chết phải không?" "Chỉ là một nguyện vọng thôi mà, đâu có đại diện cho tất cả, có cần thiết phải gọi điện cho tôi để mách lẻo không?" "Người có năng lực thì dù học cao đẳng cũng sẽ bước ra con đường thênh thang, chứ không phải giống như cậu, trút giận lên một cô gái vô tội!" Cậu ấy nói rất đúng. Tôi không phản bác thêm lời nào. Về sau, cậu bạn thanh mai trúc mã ấy đã được như ý nguyện, cầm trên tay tờ giấy báo nhập học của trường cao đẳng, nhưng rồi lại cãi nhau với cô nữ sinh chuyển trường kia. Tôi quay lại khuyên cậu ấy: "Là vàng thì ở đâu cũng sẽ phát sáng thôi. Cậu đường đường là một đấng nam nhi, có cần thiết phải trút giận lên một cô gái vô tội không?"
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0
Khương Xu Chương 8