Một lưỡi d/ao ghì vào bụng tôi.

Chúng tôi đứng trước gương, Hứa Kiều giam giữ tôi trong vòng tay, như muốn ngh/iền n/át tôi vào xươ/ng tủy.

Tôi sợ đến r/un r/ẩy toàn thân.

Hứa Kiều cúi mắt nhìn chằm chằm vào hình ảnh tôi trong gương.

Cơn đ/au mãi chẳng đến, thay vào đó, tôi nghe thấy tiếng d/ao rơi xuống sàn.

Leng keng...

Tôi sửng sốt không nói nên lời.

Hứa Kiều vùi mặt vào cổ tôi, hít một hơi thật sâu.

"A Trì từng nói yêu là bảo vệ chứ không phải tổn thương. Tớ yêu cậu nhiều như vậy, sao nỡ để cậu ch*t cùng tớ?"

"Cậu đối tốt với tớ, nhưng không yêu tớ. Là do tớ quá tham lam rồi."

Cậu ấy vuốt ve khuôn mặt tôi.

"Cậu là ai? Nhân vật phụ? Hay vị c/ứu tinh của tớ?"

Tôi sững người, không biết trả lời thế nào.

Hứa Kiều dường như cũng chẳng quan tâm đáp án.

Cậu ấy cúi đầu, cắn nhẹ môi dưới của tôi rồi thì thầm: "Cậu đi đi."

Tôi há miệng, ngơ ngác nhìn cậu ấy.

Đôi mắt đen láy của cậu ấy nhìn thẳng vào tôi: "Nếu cứ nhìn tớ như thế, tớ sẽ đổi ý đấy."

Tôi vội vàng cúi mặt, thu xếp đồ đạc lao ra khỏi cửa.

Bỏ lại Hứa Kiều phía sau.

Cậu ấy không đuổi theo, chỉ đứng đó nhìn bóng lưng tôi vội vã trốn chạy.

Tôi chạy mãi đến khi kiệt sức mới dừng.

Thở hổ/n h/ển định bắt taxi, tôi chợt nhớ tới lời mà Hứa Kiều từng nói: "Chỉ cần tớ còn sống, cậu đừng hòng thoát khỏi tớ."

Không thể nào!

Tôi gi/ật mình quay đầu chạy ngược lại.

Linh cảm kinh khủng ấy khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.

Ầm!

Cánh cửa hé mở, Hứa Kiều mặc đồ của tôi quỳ dưới sàn, cả người đẫm m/áu.

"Hứa Kiều!"

Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.

Tôi quỳ xuống kiểm tra, khuôn mặt Hứa Kiều tái nhợt, đôi mắt đen láy chợt gợn sóng khi thấy tôi.

"Đáng lẽ phải xuống địa ngục, sao lại lên thiên đường rồi..."

Tôi vừa gi/ận vừa lo: "Đồ đi/ên! Cậu nghĩ gì vậy?"

Tay tôi r/un r/ẩy lấy điện thoại gọi cấp c/ứu.

Hứa Kiều lặng nhìn rồi nói: "A Trì, cậu không nên c/ứu tớ."

Tôi tức gi/ận: "Muốn ch*t cũng phải tìm chỗ khác mà ch*t chứ! Nếu không thấy thì thôi, đã thấy rồi thì sao có thể mặc kệ? Lương tâm sẽ cắn rứt! Nghe chưa..."

Chưa dứt lời, tôi đã bị Hứa Kiều ôm ch/ặt.

"Cảm ơn cậu lại c/ứu tớ lần nữa."

Tôi ngượng ngùng nhưng không nỡ đẩy ra.

Trên người cậu ấy đầy những thương tích tự hành hạ, chạm nhẹ cũng sợ cậu ấy đ/au.

Sao lại có người tà/n nh/ẫn với chính mình như thế?

Đang mải suy nghĩ, tôi không nhận ra trong gương phản chiếu ánh mắt của Hứa Kiều đầy vẻ mãn nguyện, như đã đoán trước.

Khóe miệng cậu ấy nhếch lên thành nụ cười u ám và đi/ên lo/ạn.

"A Trì, tớ yêu cậu."

"... Biết rồi! Đừng bày trò nữa là được."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
7 Ba Kiếp Nạn Chương 13
9 Tro Tàn Chương 29

Mới cập nhật

Xem thêm